Kiều Tang tinh mắt nhận ra những người bị mất đồ đều ngồi tập trung ở khu vực giữa xe.
Nhìn gã mặt chữ điền, Kiều Tang càng thêm khẳng định suy đoán của mình.
Gã thấy Kiều Tang nhìn mình chằm chằm thì mặt mũi tái mét, nghiến răng thốt lên:
"Điện thoại của tôi... cũng mất rồi!"
Kiều Tang: "..."
"Ôi dào... tôi và linh thú của mình không thể rời xa dù chỉ một phút giây..."
Đúng lúc này, một điệu nhạc chuông vang dội phát ra từ chính người gã mặt chữ điền.
Gã đàn ông: "..."
Tất cả ánh mắt trên xe đồng loạt "phóng đại bác" về phía gã.
Gã mặt chữ điền cười gượng gạo, chữa ngượng:
"À thì ra vẫn còn trên người, nãy tìm không thấy."
Kiều Tang thong thả hỏi:
"Chú là Ngự thú sư đúng không?"
Sắc mặt gã đàn ông sa sầm xuống, còn đang phân vân không biết trả lời thế nào thì...
"Đúng rồi, trên người gã có đeo huy hiệu Ngự thú sư kìa!"
Cô bạn sinh viên đã nhận ra điểm bất thường, kích động hét lên.
Những Ngự thú sư đã đăng ký với Liên minh đều được cấp huy hiệu tương ứng.
Ví dụ Ngự thú sư cấp F sẽ có huy hiệu nền trắng, in logo của Liên minh và ký tự F.
Có người thích đeo, có người không, thường thì những người không thích đeo là những Ngự thú sư cấp thấp.
Nhưng trước ngực gã mặt chữ điền lúc này lại chễm chệ một tấm huy hiệu nền xám — huy hiệu Ngự thú sư cấp E.
Điều này chứng tỏ gã ít nhất phải sở hữu hai con linh thú cấp trung.
"Chú có phiền cho mọi người xem linh thú của chú là gì không?"
Kiều Tang hỏi với giọng cực kỳ "thân thiện".
Gã mặt chữ điền định từ chối, nhưng hàng chục đôi mắt trên xe đã khóa chặt vào gã.
"Cho chúng tôi xem linh thú của ông đi!"
"Phải đấy, sợ cái gì!"
"Nãy hăng lắm mà, sao giờ câm nín rồi?"
"Hay là nuôi loại linh thú gì khuất tất không dám cho ai xem?"
Mặt gã đàn ông càng lúc càng khó coi, ngũ quan vốn đã thô kệch giờ nhăn nhúm lại một chỗ, mồ hôi chảy ròng ròng làm chiếc áo ba lỗ màu xám dính chặt vào người.
Giữa lúc gã đang bí quá hóa liều thì...
"Đã đến trạm Vĩnh Lâm, quý khách xuống xe vui lòng mang theo hành lý và xuống ở cửa sau."
Tiếng thông báo điện tử vang lên.
Cửa xe đã mở.
……
"Hừ, tôi tới trạm rồi, chẳng rảnh hơi đâu mà đôi co với mấy người."
Gã đàn ông mặt chữ điền nói xong liền quay ngoắt người định xuống xe.
Đứng ngay bên phải gã là một thanh niên đang xách túi nilon.
Gã mặt chữ điền đẩy mạnh cậu thanh niên kia, vội vã lách người hướng về phía cửa sau của xe buýt.
Kiều Tang phát hiện tay gã chỉ chạm nhẹ vào vai cậu thanh niên, người không hề tiếp xúc với vị trí nào khác, thế nhưng cái túi nilon kia lại phát ra những tiếng "sột soạt" vô cùng khả nghi.
"Chó Răng Lửa, nhắm vào eo gã, dùng Tia Lửa!"
Kiều Tang dứt khoát ra lệnh.
Chó Răng Lửa toàn thân sớm đã rơi vào trạng thái "sẵn sàng nổ súng".
Nó vốn đã ngứa mắt gã nhân loại này từ lâu rồi, nếu không phải vì Ngự Thú Sư của nó cứ đưa tay ấn xuống không cho động thủ, nó đã sớm đem mười tám loại võ nghệ trút sạch lên người gã.
Giờ đã có lệnh, nó dồn hết sức bình sinh, tập trung năng lượng trong cơ thể rồi phun mạnh ra ngoài.
Bình thường chiêu Tia Lửa chỉ nhỏ bằng nắm tay trẻ con, nhưng lúc này lại to bằng cả gan bàn tay người lớn.
"QUẢN...!!!"
Một tiếng thảm thiết chói tai vang dội khắp xe buýt.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận