Nghe chủ nhân nói vậy, Hỏa Nha Cẩu lập tức trở nên phấn khích.
"Gâu gâu gâu!"
"Gâu, gâu!"
"Gâu gâu gâu gâu, gâu!"
Hỏa Nha Cẩu vừa sủa vừa khua khoắng đôi chân nhỏ minh họa nhiệt tình.
Kiều Tang xác nhận lại:
"Mày bảo là... có cái gì đó trên người bạn này, lúc ẩn lúc hiện đúng không?"
"Gâu!"
Hỏa Nha Cẩu gật đầu lia lịa.
"Cái đó đột ngột xuất hiện làm mày giật mình hả?"
Kiều Tang xoa xoa đầu an ủi nó.
"Gâu..."
Hỏa Nha Cẩu dụi đầu vào người Kiều Tang, phát ra tiếng kêu đầy vẻ tủi thân.
Cô bạn nữ sinh ngồi bên cạnh nãy giờ đờ người ra nhìn màn tương tác của hai "thầy trò".
Hóa ra tính cách con Hỏa Nha Cẩu này là kiểu thế này à...
Trông cũng đáng yêu phết...
Hay là đến lượt khế ước thứ hai, mình cũng thử tìm một con hệ Lửa nhỉ...
"Không sao rồi, ngoan nhé."
Sau khi dỗ dành xong, Kiều Tang quay sang nói với nữ sinh:
"Vừa rồi cậu cũng nghe thấy rồi đấy."
Nữ sinh hoàn hồn, không chắc chắn hỏi lại:
"Ý cậu là... trên người tớ có cái gì đó đột ngột xuất hiện?"
Kiều Tang gật đầu.
"Nhưng mà..."
Nữ sinh chưa kịp nói hết câu thì đã bị một giọng nói thô lỗ cắt ngang.
"Cô em nghe nó bốc phét làm gì! Đấy chỉ là cái cớ để nó không phải thu hồi sủng thú thôi. Tôi cảnh báo cô em nhé, mau thu con chó đó lại ngay, bằng không nếu có ai bị thương thì đừng trách tôi không khách khí!"
Gã đàn ông mặt chữ điền lúc nãy hùng hổ đe dọa.
"Phải đấy, thu lại đi, lỡ người ta bị thương thì hối không kịp đâu."
Bà dì bên cạnh phụ họa.
"Thu lại đi, mọi người ai cũng thấy bất an."
Lại có người lên tiếng.
Giữa lúc đó, một giọng nói hoàn toàn khác biệt vang lên:
"Tôi thấy con bé này không giống hạng người nói dối đâu. Coi chừng có sinh vật siêu phàm hoang dã thuộc hệ U Linh nào đó đang lảng vảng trên xe này đấy."
Không gian trên xe buýt bỗng chốc im bặt.
Trong thế giới siêu phàm, hệ U Linh luôn là cái tên gắn liền với sự quỷ dị.
Mọi hiện tượng tâm linh kỳ quái chỉ cần đổ cho hệ U Linh là bỗng nhiên trở nên... hợp lý vô cùng.
Mấy chuyện như đồ đạc tự nhiên biến mất, hay phòng ốc đột nhiên mất điện, trở lạnh chỉ là chuyện vặt.
Đám siêu phàm sinh vật hệ U Linh này hành tung bất định, tính khí lại vô cùng cổ quái.
Lấy ví dụ như Phụ Linh U (Ma Nhập).
Loài này thích nhập vào người khác.
Người bị nhập vẫn hoàn toàn tỉnh táo, nhưng lại không thể điều khiển nổi cơ thể mình, chỉ biết trố mắt nhìn bản thân làm đủ trò quái đản.
Nếu gặp con nào thích nhảy xa, nhảy múa hay nhảy cầu thì còn đỡ, chứ đen đủi gặp phải con Phụ Linh U nào thích... chạy rông thoát y thì đúng là xúi quẩy cả đời.
Trong số những người vừa yêu vừa hận Phụ Linh U nhất, chắc chắn phải kể đến các anh cảnh sát.
Phụ Linh U không chỉ nhập vào người sống mà còn khoái nhập cả vào người chết.
Hai năm trước, trước cổng cục cảnh sát thành phố Quảng Châu cứ dăm bữa nửa tháng lại hiện ra một cái xác không rõ lai lịch.
Qua giám định, có cái chết mới một ngày, có cái đã một năm, thậm chí mười năm.
Trong đó có cả thi thể của hoa khôi Lô Bạch Thiên – nạn nhân trong vụ mất tích rúng động ba năm trước.
Cảnh sát xem camera thì thấy đúng là Phụ Linh U đã điều khiển xác chết tự bò đến cổng cục.
Ban đầu không ai biết, mãi đến khi nó bay ra khỏi cái xác, lộ ra thân hình "năm tấc ngắn ngủn" đặc trưng thì người ta mới ngã ngửa.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận