Chưa kể ban nãy nó đã trải qua ba trận chiến liên miên, thể lực hao hụt đáng kể.
Kiều Tang thầm đánh giá, nếu trong trạng thái sung mãn nhất, chắc cu cậu "khạc" liên tục tầm 10 lần là cùng.
Sáng làm 10 lần, tối làm 10 lần, vậy là chỉ cần 5 ngày, độ thuần thục của Hỏa Chi Nha sẽ đạt cấp Tinh thông!
Kỹ năng sủng thú từ Nhập môn lên Tinh thông mà nhanh được thế này sao?
Kiều Tang rà soát lại mớ kiến thức ngự thú ít ỏi trong đầu.
Làm gì có chuyện đó!
Kể cả là kỹ năng bậc thấp, luyện tập hì hục mỗi ngày cũng phải mất cả tháng mới từ Nhập môn lên Tinh thông.
Giai đoạn tiếp theo là Tiểu thành, uy lực tăng gấp bội, thì ít nhất cũng phải nửa năm.
Mà Hỏa Chi Nha là kỹ năng bậc trung, bình thường phải mất từ 5 đến 7 tháng.
Thế mà Hỏa Nha Cẩu chỉ cần 5 ngày?
Đây rõ ràng là sức mạnh của "hack" rồi!
Có bàn tay vàng này trong tay, cô còn sợ gì mà không chiếm lấy suất tuyển thẳng hạng nhất của trường trung học Thánh Thủy?
Đến lúc đó, kỹ năng nào cũng luyện lên Tinh thông hết, xem tụi nó lấy gì mà đỡ!
Đợi đến lúc đó thì... hé hé...
"Gâu!"
Tiếng sủa của Hỏa Nha Cẩu kéo Kiều Tang ra khỏi cơn mộng tưởng.
Kiều Tang giật mình tỉnh táo lại, thấy mấy người xung quanh đang nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quặc.
Cô vội vàng điều chỉnh cơ mặt.
Lúc kéo cơ miệng xuống, cô chợt thấy hơi đau nhức.
Hóa ra là vì cười quá đà nên bị... đơ cả hàm.
"Khụ, chúng ta về nhà thôi."
Kiều Tang bế Hỏa Nha Cẩu lên chữa thẹn.
"Gâu!"
Hỏa Nha Cẩu dùng cái vuốt nhỏ chỉ chỉ vào tiệm đồ nướng đằng xa.
Kiều Tang nhìn qua, cũng thấy bụng mình đánh trống biểu tình.
Chẳng trách từ nãy giờ cứ ngửi thấy mùi thì là bay phảng phất đâu đây.
"Không được, mẹ làm cơm xong ở nhà rồi."
Kiều Tang ngoảnh mặt đi, cố nén cơn thèm.
"Gâu gâu~"
Hỏa Nha Cẩu ngước đôi mắt ướt át nhìn Kiều Tang đầy mong đợi.
Cái tên nhóc này, giờ còn biết cả chiêu làm nũng nữa cơ đấy...
"Chỉ được ăn hai xiên thôi nhé."
Kiều Tang thỏa hiệp.
Hỏa Nha Cẩu vui sướng gật đầu.
Đến trước quầy đồ nướng.
"Kìa cháu gái, vẫn chưa về à?"
Dì bán đồ nướng nhận ra ngay "khách quen".
"Vâng ạ."
Kiều Tang hít hà mùi thơm nức mũi,
"Dì ơi, cho cháu 20 xiên thịt cừu!"
Cuối cùng, Kiều Tang chén 5 xiên, Hỏa Nha Cẩu quất sạch 15 xiên còn lại.
Trên đường về, Kiều Tang nghiêm túc dặn dò:
"Lát nữa ăn cơm tối, em nhất định phải giả vờ như chưa ăn gì rồi ăn hết chỗ cơm mẹ nấu đấy nhé, biết chưa?"
"Gâu."
Hỏa Nha Cẩu đáp một tiếng, rồi thuận miệng khuyến mãi thêm một cái ợ no căng.
Kiều Tang: "..."
Cô thầm tự trấn an mình: Từ trạm xe buýt gần Trường Ngự Thú số 37 về nhà mất hơn nửa tiếng, chắc lúc đó cu cậu cũng tiêu hóa xong rồi...
Sủng thú bình thường có thể ăn đồ người, nhưng muốn phát triển tốt và đủ dinh dưỡng thì bắt buộc phải ăn loại thức ăn năng lượng chuyên dụng.
Cơm nước cho sủng thú ở nhà đều do một tay mẹ chuẩn bị rất kỳ công.
Nếu Hỏa Nha Cẩu vì mấy xiên thịt cừu mà bỏ bữa của mẹ thì...
Kiều Tang rùng mình, không dám nghĩ tiếp nữa.
Từ đây về nhà nếu đi tàu điện ngầm thì chỉ mất mười mấy phút, nhưng vì để Hỏa Nha Cẩu có thêm thời gian tiêu hóa, Kiều Tang quyết định chọn đi xe buýt.
Trên chuyến xe số 66, có lẽ vì mệt sau khi vận động mạnh lại còn được ăn no, Hỏa Nha Cẩu hiếm khi ngoan ngoãn nằm bên cửa sổ, lặng lẽ ngắm nhìn phố xá lướt qua.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận