Đới Thục Thục vốn là "cục cưng" của trường, lẽ dĩ nhiên các thầy cô không để em ấy phải chịu ấm ức.
Thầy giám thị lập tức lên tiếng yêu cầu mẹ Kiều Tang ra ngoài.
Thầy chủ nhiệm tự nhận mình là một giáo viên mẫu mực.
Thầy không giỏi quan hệ, chỉ biết cặm cụi làm việc, mất hơn 20 năm mới leo lên được cái ghế chủ nhiệm này.
Nhiều năm mài giũa đã bào mòn hết cái khí thế hừng hực thời trẻ, ngay cả khi phụ huynh học sinh lớp mình bị phân biệt đối xử, thầy cũng chẳng dám đứng ra nói giúp một lời.
Nhưng thầy lại tự thấy mình chẳng làm gì sai, thầy chỉ là một "người qua đường" thôi, và những chuyện rắc rối đó thầy thấy không cần thiết phải giải thích với một đứa trẻ.
Thầy chủ nhiệm ngập ngừng một lát rồi nói:
"Không phải đuổi, là mời... Chỉ là muốn mẹ em ra ngoài để bình tĩnh lại thôi."
Kiều Tang mỉm cười:
"Em biết rồi. Nhưng cái 'mời' đó của thầy làm mẹ em ngã bệnh luôn rồi. Thầy cũng biết hoàn cảnh nhà em đấy, chỉ có em mới chăm sóc được cho mẹ thôi."
Nghe đến đây, khí thế của thầy chủ nhiệm xìu hẳn xuống:
"Thế em muốn xin nghỉ bao lâu?"
"Đến khi mẹ em khỏi bệnh ạ."
Kiều Tang đáp.
Thầy chủ nhiệm do dự một hồi rồi tặc lưỡi:
"Nhớ quay lại sớm nhé, sắp thi rồi đấy."
Kiều Tang gật đầu, xoay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng Kiều Tang, thầy chủ nhiệm vẫn không yên tâm dặn vớt một câu:
"Ở nhà cũng phải ôn tập cho kỹ nghe chưa, sắp đến ngày thi rồi, mẹ đỡ một tí là phải đi học ngay đấy!"
Kiều Tang ngoảnh đầu lại nhìn thầy, cười hì hì: "Thầy ơi, tóc giả của thầy bị lệch rồi kìa."
Thầy chủ nhiệm: "..."
Cô giáo bên cạnh: "..."
……………..
Câu lạc bộ đối chiến Ngự thú Tường Chấn - Hàng Cảng.
"Phòng tập bên mình thuê một huấn luyện viên sơ cấp một ngày hết bao nhiêu tiền ạ?"
"Chào bạn, bên mình tính phí huấn luyện viên theo giờ nhé. Huấn luyện viên sơ cấp là 1000 Liên Minh tệ một giờ, nếu bạn thuê cả ngày thì bên mình sẽ giảm giá 2% ạ."
Cô nàng lễ tân mỉm cười chuyên nghiệp.
Các câu lạc bộ đối chiến Ngự thú hiện nay là một ngành dịch vụ cực kỳ hot, phủ sóng khắp các phố phường lớn nhỏ, sẵn sàng cung cấp huấn luyện viên theo mọi yêu cầu của khách hàng.
Ở những câu lạc bộ lớn đã niêm yết trên sàn chứng khoán, nếu bạn có tiền, thậm chí họ còn tìm được cả Ngự thú sư cấp S đến kèm cặp cho bạn, dù số lượng câu lạc bộ như vậy chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tường Chấn đã là câu lạc bộ thứ năm mà Kiều Tang ghé qua.
Lý do cô phải chạy lòng vòng thế này chỉ có một: Không đủ tiền...
Kiều Tang sờ sờ túi tiền "hẻo lánh" của mình, ôm Hỏa Nha Cẩu (Chó Răng Lửa) lẳng lặng bước ra ngoài.
Cô có chút mông lung, chẳng biết nên đi đâu tiếp theo.
Ban đầu, cô đối với việc vào trường Trung học Thánh Thủy cũng chỉ ở mức "được thì tốt, không được thì thôi", dù sao cô vẫn còn có Trường Ngự thú số 6 "chống lưng" cơ mà.
Thế nhưng bây giờ, cô thực sự muốn đường đường chính chính bước vào ngôi trường đó.
Mười ngày nữa là đến kỳ thi đặc cách của Trung học Thánh Thủy.
Với trình độ hiện tại, chưa chắc cô đã lết qua nổi mức điểm sàn của kỳ thi chuyển cấp.
Theo quy định, từ hạng 2 đến hạng 5 phải có điểm thi cao hơn mức sàn ít nhất 50 điểm mới được tuyển.
Kiều Tang không chắc mình làm được.
Vì vậy, lựa chọn duy nhất là phải giành vị trí Thủ khoa trong kỳ thi đặc cách để được hưởng ưu đãi chỉ cần đạt điểm sàn là được tuyển thẳng.
Đã quyết định như vậy thì việc bồi dưỡng cho Hỏa Nha Cẩu phải được đẩy lên hàng đầu.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận