Huyền Cơ điện ghi chép, Long tộc Thiếu chủ Long Vong Sơ thiên tư cực kỳ độn trệ, dồn hết thảy tài nguyên đỉnh cấp của Long tộc, cũng phải tới tuổi lục giáp mới miễn cưỡng đột phá đến Thần Chủ cảnh.
Nhưng sau đó, nàng như có thần trợ, chỉ trong mấy chục năm ngắn ngủi đã từ Thần Chủ Cảnh nhất cấp đột phá đến Thần Chủ Cảnh bát cấp như hiện tại, ngay cả chư Thần Quốc cũng vì thế mà chấn động nhẹ.
Có kẻ suy đoán rằng thiên phú của nàng thức tỉnh muộn, tương lai có lẽ đáng để kỳ vọng.
Lúc này, Vân Triệt mới kinh hãi nhận ra trên thân thể Vân Hi đã từng xảy ra chuyện gì, mới thấu hiểu phía sau sự đãi ngộ đặc biệt mà Long tộc dành cho nàng, là cái giá tàn nhẫn đến nhường nào.
Vân Hi khẽ nhíu mày, lập tức nghĩ đến việc hắn chắc hẳn đã gặp qua Long Vong Sơ, nhưng nàng chẳng chút động dung, đạm mạc như cũ:
"Giao dịch công bằng, đôi bên tình nguyện."
Từng đạo huyết ti kinh người lan tràn trong mắt Vân Triệt, giọng nói của hắn cũng đã khàn đặc đến mức biến dạng:
"Con là... con gái của ta..."
"Thế thì đã sao?"
Trong thanh âm băng hàn của Vân Hi mang theo vài phần mỉa mai:
"Ngươi muốn nói với ta thân thể tóc da là do cha mẹ ban cho, cho dù ngươi chưa từng nuôi nấng ta, chưa từng bảo vệ ta, chưa từng chứng kiến dù chỉ một ngày ta trưởng tại, thì ta cũng không có quyền tự ý định đoạt tinh huyết của chính mình khi chưa được ngươi đồng ý?"
"..."
Vân Triệt chậm rãi nhắm mắt lại, lồng ngực đau đớn đến mức nghẹt thở.
Vân Hi đưa bàn tay đang xòe ra lại gần thêm một phân:
"Nếu ngươi thực sự để tâm đến ta như những gì đang thể hiện trên mặt, thì hãy đưa Nguyên Thủy Viêm Tinh cho ta. Như vậy, đừng nói là bắt ta gọi ngươi một tiếng phụ thân, dù có bắt ta dập đầu với ngươi trăm lần, ta cũng tuyệt đối không do dự."
Gió lạnh rít gào qua, vô tận tiêu sơ, vô tận thê lương.
Vân Triệt gian nan mở mắt, tơ máu xích hồng gần như đã phủ kín toàn bộ nhãn cầu:
"Nói cho ta biết, con khát cầu Nguyên Thủy Viêm Tinh như vậy, cùng với gốc Lân Cốt Linh Lan mà năm đó con không tiếc tính mạng để đoạt lấy, rốt cuộc là dùng vào việc gì?"
"Nếu con không nói rõ, dù có tìm được, ta cũng sẽ không giao cho con!"
Giọng nói của hắn đã trở nên rõ ràng hơn một chút, nhưng lại thấu ra cái lạnh lẽo như có thể đâm xuyên vào tận cốt tủy.
Vân Hi nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi lên tiếng:
"Tìm đủ năm loại chí bảo ngũ linh Phong, Hỏa, Lôi, Thủy, Thổ, Long Chủ sẽ dốc toàn lực cả tộc, lấy ngũ linh chí bảo làm dẫn, khởi động Cổ Long đại trận, tận tụy hội tụ linh vận ngũ linh của thiên địa. Dùng thứ linh vận thiên địa nguyên thủy tinh thuần nhất đó để từ từ khôi phục tàn hồn đang trầm ngủ của mẫu thân, cho đến khi sinh mệnh, thể xác đều trọng quy hoàn chỉnh."
"Đây cũng là giao dịch công bằng giữa chúng ta."
"Càng là khả năng duy nhất, hy vọng duy nhất để cứu về mẫu thân!"
Vân Triệt nhìn vào mắt nàng, dưới ánh mắt băng lãnh kia ẩn giấu một sự khát khao và kích động quá mức mãnh liệt...
Hắn đứng bất động hồi lâu, không thốt ra một lời nào.
"Cho nên..."
Giọng của Vân Hi trầm xuống:
"Rốt cuộc ngươi đã tìm được Nguyên Thủy Viêm Tinh chưa?"
"..."
Vân Triệt gồng cứng cổ, lắc đầu, động tác chậm chạp mà cứng nhắc.
Như vạn vì tinh tú trong đêm tối bỗng chốc tịch diệt, ánh sáng trong mắt Vân Hi lập tức tan biến không còn dấu vết, chỉ còn lại sự xám xịt và thất vọng vô bờ.
"Con yên tâm..."
Hắn chậm rãi mở miệng:
"Ta đã đáp ứng con, thì nhất định có thể làm được. Như ta đã nói trước đó, tìm kiếm Nguyên Thủy Viêm Tinh với kẻ khác là xa vời vợi, nhưng với ta... lại dễ như trở bàn tay."
Dứt lời, hắn đột nhiên mạnh mẽ quay người, không để Vân Hi nhìn thấy đôi mắt của mình nữa.
"Ta tới đây, một là để thăm con. Hai là... ta có một điều kiện kèm theo."
"Trước khi ta mang Nguyên Thủy Viêm Tinh tới, con không được bước ra khỏi Tổ Long sơn mạch này nửa bước. Nếu không, dù ta có tìm được cũng sẽ không đưa cho con... Vì mẫu thân của mình, ta tin con nhất định có thể làm được."
"...?"
Nhìn bóng lưng của hắn, Vân Hi siết chặt lông mày.
Nàng vừa định mở miệng, lại thấy Vân Triệt đã sải bước rời đi, thân ảnh biến mất nơi phương xa.
Nàng thậm chí không kịp lên tiếng ngăn cản, bóng dáng kia đã loáng mắt ra khỏi tầm nhìn, đi ra phía ngoài kết giới.
Chỉ còn để lại trong đồng tử của nàng một bóng lưng tiêu sơ, khiến tâm hồn nàng nảy sinh một tia nhói đau không rõ nguyên do, thật lâu không tan biến.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận