Có lẽ, anh chẳng nhìn thấy cô.
Sau khi dầm mình qua màn mưa lạnh buốt để chạy về phòng, Hạ Thiên Chu vội vã ra ban công, từ trên cao nhìn xuống.
Dưới kia, Trầm Dĩ Bạch vẫn đứng lặng im như một pho tượng tạc giữa màn nước trắng xóa.
Vài nữ sinh đi ngang qua, bước chân chần chừ, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ pha lẫn chút ngập ngừng muốn tiến đến bắt chuyện.
Đám con gái đó là bạn cùng lớp với cô.
Trong đó có cả "đài phát thanh" của hội bát quái, vốn là fan cuồng của Trầm Dĩ Bạch.
Thiên Chu nhớ lại hồi huấn luyện quân sự, cô nàng ấy đã nâng niu tấm hình chụp lén anh như báu vật, đem về khoe khắp ký túc xá...
Nếu lúc nãy họ bắt gặp cô và anh chung một mái ô, hẳn là đêm nay diễn đàn trường sẽ "nổ tung" mất thôi.
Ở cái thành phố phương Bắc sầm uất và xa lạ này, ngoài hai người ra, chẳng ai biết họ có mối liên hệ nào.
Hoặc nói đúng hơn, chẳng ai thèm tin một "học thần" như anh lại thuộc về thế giới của cô.
Trầm Dĩ Bạch của bây giờ là hào quang chói lọi.
Là thủ khoa đại học, là nghệ sĩ piano với chứng chỉ cấp mười bị lãng quên trong góc tủ, là "nam thần" lạnh lùng khiến các học tỷ cũng phải lao tâm khổ tứ.
Có lần, khi cả phòng nằm thỏ thẻ chuyện đêm khuya, nghe họ tán tụng anh, Thiên Chu từng bâng quơ một câu: "Trầm Dĩ Bạch ấy à, quan hệ với tớ cũng không tệ đâu."
Đáp lại cô chỉ là những tràng cười ngặt nghẽo.
Họ nói đúng.
Một người lớn lên từ thị trấn nhỏ phương Bắc như cô, dù có chút lanh lợi, cởi mở thì khi bước ra phố thị cũng không tránh khỏi cảm giác vâng vâng dạ dạ, chân tay lúng túng chẳng biết đặt vào đâu.
Còn anh, anh vốn dĩ thuộc về nơi hào nhoáng này. Một nam một bắc, cách nhau cả vạn dặm xa xôi.
Thiên Chu bỗng thấy sống mũi cay cay.
Cô nhớ Trầm Dĩ Bạch của những mùa hè cũ.
Trầm Dĩ Bạch ngày ấy cũng xuất sắc, nhưng là cái xuất sắc rất "vừa vặn" với cô.
Anh thông minh đến mức giải vèo cái là xong mấy bộ đề toán khiến cô vò đầu bứt tai.
Anh cũng nghịch ngợm đến mức sẵn sàng leo tường vào trường tiểu học để tranh sân bóng với mấy đứa nhóc tì.
Và khi anh ném bóng vào rổ, giữa cái nắng hè lốm đa lốm đốm qua kẽ lá, chỉ có một mình Hạ Thiên Chu đứng đó vỗ tay hò reo.
Trầm Dĩ Bạch khi đó, dường như chỉ thuộc về một mình cô.
Còn bây giờ, bên cạnh anh là biển người cổ vũ, là những vòng tròn lấp lánh mà cô không cách nào bước vào nổi.
Sự kiêu ngạo nhỏ bé của cô gái thị trấn đã bị nhịp sống hối hả nơi đây bào mòn chẳng còn chút dấu vết.
Hạ Thiên Chu bần thần nhìn bóng dáng anh khuất dần trong màn mưa.
Cô tự giễu, chắc mình bị phim Quỳnh Dao đầu độc mất rồi, sao lại cứ thấy anh là Hà Thư Hoàn hào hoa, còn mình là cô nàng Y Bình ngang bướng nhưng tự ti, luôn lo sợ về một chữ "môn đăng hộ đối"?
"Mẹ nó!"
Thiên Chu chợt sực nhớ ra, máy tính của cô vẫn đang nằm trong tay anh, mà bài tập thì đến hạn phải nộp!
Lấy hết can đảm, cô bấm số gọi cho anh.
Một hồi, hai hồi... không ai nhấc máy.
Chắc anh đang bận, hoặc đang giận.
Cô định buông xuôi thì hai phút sau, điện thoại rung lên bần bật.
Vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói hậm hực:
“Tôi mới không nhận điện thoại có một lần vì dỗi, thế mà cậu cũng không thèm gọi lại lần hai sao?!”
Thiên Chu bị chọc cho vừa tức vừa buồn cười, cô xoa xoa chóp mũi:
“Tớ cứ tưởng cậu đang bận... Máy tính của tớ...”
“Tôi mang đến dưới ký túc xá rồi, xuống lấy đi!”
Giọng anh đã dịu đi vài phần.
“Đừng, đừng mà!”
Cô hốt hoảng, “Bây giờ mưa tạnh rồi, người đi lại đông lắm. Cậu cứ gửi chú quản lý là được, tớ xuống lấy sau.”
“Tôi mang qua rồi, cậu phải xuống lấy tận tay! Nếu không, tôi định dạng lại sạch bách dữ liệu của cậu đấy!”
Thiên Chu dở khóc dở cười: "Sao cậu lại có thể 'lưu manh' như thế hả?"
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng.
Qua màn hình, cô không thấy được gương mặt anh lúc này có chút nhợt nhạt vì ngấm lạnh.
“Hạ Thiên Chu”,
Anh gọi đầy nghiêm túc, “Tại sao cứ trốn tránh tôi? Chúng ta trước kia không phải như vậy. Cậu... ghét tôi đến thế sao?”
Trong căn phòng vắng, sự tự vệ cuối cùng của Thiên Chu sụp đổ. Cô cắn chặt môi, giọng nghẹn lại:
“Trầm Dĩ Bạch, tớ cảm thấy... hình như tớ không còn xứng với cậu của bây giờ nữa. Ngày trước, quanh cậu chỉ có mình tớ. Nhưng giờ cậu ưu tú quá, người quanh cậu nhiều quá... Tớ sợ mình không cướp lại được từ tay họ, tớ sợ cậu bị người ta mang đi mất...”
“Cậu vì cái lý do ngớ ngẩn đó mà trốn tôi sao?”
“Nếu không thì còn vì cái gì nữa?”
Trầm Dĩ Bạch tức đến bật cười:
“Hạ Thiên Chu, em đúng là đồ ngốc! Người ta nói gì là chuyện của họ, anh thích ai có liên quan cái rắm gì đến bọn họ? Người thích anh có xếp hàng dài đến đâu thì anh cũng chỉ thích mình em. Cho dù em có là "cướp" anh từ tay người khác, thì anh cũng cam tâm tình nguyện bị em bắt đi cả đời...”
Giọng anh bỗng trở nên trầm thấp, mang theo chút nũng nịu của chàng thiếu niên năm ấy:
“Chu Chu, thật ra có đôi lúc anh cũng thấy mình không xứng với em. Nhưng chỉ cần thấy em vui vẻ nhào vào lòng anh, cảm giác đó sẽ tan thành mây khói. Nếu em sợ anh bị cướp đi, được thôi, anh sẽ đuổi hết bọn họ đi, chỉ mở cửa đón một mình em thôi, có được không?”
………..
Tối hôm đó, đám bạn cùng phòng của Hạ Thiên Chu vừa đi chơi về đến cửa ký túc xá thì đứng hình.
Họ thấy "nam thần" Trầm Dĩ Bạch đang đứng đợi dưới ánh đèn vàng vọt, dáng vẻ bồn chồn. Rồi từ trong tòa nhà, Hạ Thiên Chu giẫm lên đôi dép lê, tóc tai còn hơi rối, vội vàng lao ra.
Cô chẳng màng đến ánh mắt ai, chạy lấy đà rồi nhảy phắt lên như một con "bạch tuộc nhỏ", dùng cả tay lẫn chân quấn chặt lấy người Trầm Dĩ Bạch.
Và chàng trai kiêu ngạo ấy, cũng ôm ghì lấy cô, gương mặt rạng rỡ một nụ cười ấm áp nhất thế gian.
Đám bạn cùng phòng há hốc mồm, không thốt nên lời.
Thiên Chu lúc này mới quay đầu lại, đôi mắt cong tít như vầng trăng khuyết:
“Giới thiệu với các bà một chút, đây là "của riêng" nhà tớ!”
Mùa hè năm ấy thật vừa đúng.
Em thích huyên thuyên, anh thích mỉm cười. Gió luồn qua tán lá, chim hót giữa đầu rừng.
Từ nay về sau, không chỉ là những mùa hè rực nắng, mà dù là xuân, hạ, thu hay đông, chúng ta nhất định phải ở bên nhau.
~~ HOÀN ~~
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận