Ở thành phố, xung quanh Trầm Dĩ Bạch không thiếu những đóa hoa kiều diễm.
Cậu bạn thân của anh sau khi nghe kể về Hạ Thiên Chu, liền chống cằm đăm chiêu hồi lâu rồi mới tặc lưỡi nhận xét:
"Cái này gọi là 'đổi vị'. Cậu ở giữa chốn kinh kỳ, nhìn mãi mấy nàng phi tần yểu điệu thục nữ cũng chán, đột nhiên gặp một cô nàng vùng cao nguyên vừa ngang bướng vừa độc lạ, dù cậu có là thánh nhân 'thanh tâm quả dục' đi chăng nữa thì tim cũng phải lỡ nhịp thôi."
Trầm Dĩ Bạch nghe xong chỉ biết cười khổ.
Anh đang tuổi mười sáu mười bảy, cái tuổi mà nhựa sống căng tràn như nắng hạ, chẳng hiểu sao trong mắt bạn bè lại biến thành kẻ "thanh tâm quả dục".
Nhưng có một điều anh không thể chối cãi: Anh thật sự đã động lòng với Hạ Thiên Chu.
Mỗi khi mùa hè rực rỡ ở thị trấn kết thúc, anh lại phải khoác lên mình bộ đồng phục chỉnh tề để trở về thành phố náo nhiệt.
Nhìn những cô gái phố thị lung linh, đa sắc màu, anh lại vô thức đặt lên bàn cân với cô nhóc ở quê.
Để rồi anh nhận ra, họ có thể xinh đẹp, nhưng tuyệt đối thiếu cái nét lanh lợi, sống động như một mầm cây nhỏ của cô.
Cổ nhân nói chẳng sai, "vẻ đẹp nằm trong đôi mắt kẻ si tình".
Anh đã thích em, thì trong mắt anh, em chính là bản giới hạn duy nhất trên đời.
Ngược lại, Hạ Thiên Chu cũng hay lén đem Trầm Dĩ Bạch ra so sánh với đám con trai trong lớp. Kết quả thật thê thảm cho đám bạn cùng quê.
Rõ ràng cùng tuổi, nhưng trong khi Trầm Dĩ Bạch luôn tỏa sáng rạng ngời như ánh mặt trời, thì đám con trai bên cạnh cô lại cứ như những mầm cây héo úa, nhìn kiểu gì cũng thấy "ngứa mắt".
Thế nhưng lúc ấy, Thiên Chu vẫn chưa nhận thức được đó là tình yêu.
Cô chỉ đơn giản là đắm chìm trong cái ảo tưởng ngọt ngào rằng: Trầm Dĩ Bạch ưu tú là thế, xa cách là thế, vậy mà mùa hè nào cũng lặn lội đến đây tìm cô.
Cả cái thị trấn nhỏ bé này, chỉ có mình cô là được anh biệt đãi. Anh, dường như chỉ thuộc về một mình cô.
Mùa hè năm đó, nắng vàng như rót mật xuống sân nhà bà ngoại.
Bên cạnh hồ nước nhỏ, chiếc vòi nước cũ kỹ cao ngang hông đang chảy róc rách.
Trầm Dĩ Bạch vừa từ vườn rau sau nhà về, cả người đầm đìa mồ hôi, da thịt dính bết bụi đất và cỏ dại.
Chẳng kịp vào nhà, anh đứng ngay cạnh hồ, dứt khoát lột phăng chiếc áo thun, mở vòi nước tạt mạnh lên người cho bớt cái nóng hừng hực.
Nghe tiếng nước chảy, Hạ Thiên Chu ở bên tường nhà mình liền giẫm lên đống đá hộc, tò mò ló cái đầu nhỏ qua nhìn.
Và thế là, toàn bộ khung cảnh "nam thần thoát y" đập thẳng vào mắt cô.
Cơ thể cậu thiếu niên mười bảy tuổi có chút gầy gò, thanh mảnh chứ không cuồn cuộn tám múi như mấy anh chàng trên phim thần tượng mà cô hay xem.
Thiên Chu tặc lưỡi cảm thán: Quả nhiên ông trời không cho ai tất cả, Trầm Dĩ Bạch so với nam chính ngôn tình vẫn còn thiếu một vài múi bụng!
"Này, Trầm Dĩ Bạch!"
Cô cất tiếng gọi, giọng lảnh lót như chim sơn ca.
"Vừa ra mồ hôi xong đừng có dội nước lạnh, ốm ra đấy!"
Trầm Dĩ Bạch đang cúi đầu bên vòi nước, nghe tiếng gọi bất thình lình thì giật bắn mình.
Anh vội vàng ngẩng đầu lên, trán đập ngay vào vòi nước bằng đồng.
Cú va chạm đau điếng làm khóe mắt anh cay xè, ứa nước mắt.
Chẳng kịp xuýt xoa vết thương, anh cuống cuồng khoanh tay trước ngực để che chắn khỏi "ánh mắt tội ác" của cô nàng hàng xóm.
Nhưng chợt thấy tư thế này có vẻ hơi... thiếu nam tính, anh vội vơ lấy chiếc khăn lông nhỏ xíu trên thành hồ để che.
Có điều, cái khăn bé tẹo làm sao che hết được lồng ngực đang phập phồng của cậu thiếu niên.
Nhìn bộ dạng hốt hoảng như bị "xâm hại" của anh, Hạ Thiên Chu không nhịn được mà bật cười khoái chí.
Trầm Dĩ Bạch tức đến đỏ mặt tía tai, ném phăng chiếc khăn sang một bên.
Những giọt nước từ mái tóc ướt sũng nhỏ tong tỏng xuống bờ vai, anh gắt lên:
"Hạ Thiên Chu! Cậu là con gái cơ mà, da mặt có thể bớt dày một chút được không? Cái trò trèo tường nhìn trộm con trai tắm mà cậu cũng làm được à?!"
Thiên Chu vịn tay lên đầu tường, mặt không đổi sắc, đáp lại bằng vẻ vô tội:
"Có gì to tát đâu chứ. Đám con trai trong trấn tầm tuổi cậu toàn cởi trần tắm sông đấy thôi. Chỉ có mỗi cậu là làm bộ làm tịch, quý tộc quá cơ, nhìn tí cũng không cho."
"Cậu... cậu còn nhìn bọn họ tắm nữa cơ à?!"
"Thì..."
Cô hơi lúng túng, thực ra cô chỉ tình cờ đi ngang qua thôi, nhìn từ xa thấy mấy cái đầu nhấp nhô dưới nước chứ có thấy rõ mồn một như "view" trực diện của Trầm Dĩ Bạch lúc này đâu.
Thấy gương mặt anh đỏ bừng lên vì xấu hổ, Thiên Chu càng khoái chí.
Cô dứt khoát leo hẳn lên đầu tường ngồi vắt vẻo, híp mắt quan sát cơ thể trần trụi của anh, dáng vẻ đúng chuẩn một "nữ lưu manh" thứ thiệt.
Cô đưa tay lên môi, thổi một tiếng huýt sáo vang dội:
"Này tiểu nương tử, dù sao cậu cũng bị đại gia đây nhìn thấu hết rồi, hay là về làm người của tôi đi? Bảo đảm cho cậu ăn ngon mặc đẹp, hưởng lạc cả đời!"
Trầm Dĩ Bạch sầm mặt, không nói một lời, anh vơ lấy chiếc áo phông rồi sải bước vào phòng, bỏ lại tiếng cười lanh lảnh sau lưng.
"Đúng là nha đầu ngốc!"
Anh vừa mặc áo vừa lầm bầm trong miệng.
Anh tự nhủ phải giận thật lâu để cô sửa cái tính nết quái đản này đi.
Nhưng áo vừa cài xong, đôi chân lại chẳng nghe lời mà bước ra ngoài.
Ngoài tường, Hạ Thiên Chu đang loay hoay tìm cách nhảy xuống. Cô thử mấy tư thế nhưng đều thấy hơi cao, sơ sẩy một chút là "đo đất" như chơi.
Đúng lúc cô định bỏ cuộc, Trầm Dĩ Bạch đã đứng ngay dưới chân tường, dang rộng vòng tay, giọng điệu vẫn còn cứng nhắc nhưng chứa đựng sự dung túng vô bờ:
"Nhảy đi, tôi đỡ."
Hạ Thiên Chu nở một nụ cười rạng rỡ như nắng hạ, tay khẽ chống ra sau, rồi cứ thế nhào thẳng từ trên cao vào lòng anh.
Cô nhỏ nhắn và nhẹ tênh, cộng với việc Trầm Dĩ Bạch đã trụ vững chân, nên dù cú va chạm mạnh anh cũng chỉ lảo đảo vài bước.
Không phải kiểu bế công chúa lãng mạn như trong phim, mà cô giống như một chú gấu Koala đang bám chặt lấy anh. Hai tay cô quấn quýt quanh cổ anh, còn anh thì ôm chặt lấy eo cô.
Ở khoảng cách gần đến mức chỉ cần anh hơi cúi đầu là môi có thể chạm vào chóp mũi cô.
Bốn mắt nhìn nhau.
Đôi mắt cô trong veo như mặt hồ mùa xuân, lấp lánh và thuần khiết.
Khoảnh khắc ấy, mọi sự lanh lợi thường ngày của Trầm Dĩ Bạch bỗng tan biến.
Anh đứng sững lại, trái tim đập liên hồi trong lồng ngực, bầu không khí xung quanh bỗng trở nên đậm đặc và mờ ảo như có một làn hương tình tự đang lan tỏa.
Thế nhưng, khung cảnh tuyệt đẹp ấy ngay lập tức bị "đại gia" Hạ Thiên Chu phá nát bằng một câu nói:
"Tiểu nương tử, quả nhiên cậu vẫn là muốn theo đại gia đây mà!"
Mặt Trầm Dĩ Bạch tối sầm lại như mây đen kéo đến.
Anh dứt khoát xốc nách cô lên, thay vì đặt xuống đất một cách dịu dàng, anh thẳng tay quăng cô vào đống cỏ khô bên cạnh.
Hạ Thiên Chu ngã không đau, vì đống cỏ rất êm, nhưng cái hành động "phũ phàng" của anh khiến cô tự ái.
Cô liền nằm lăn lộn trên đống cỏ, mồm thì gào khóc om sòm để bắt anh lại dỗ dành.
Trầm Dĩ Bạch mặc kệ cho cô "diễn sâu", anh vừa xoa huyệt thái dương vừa bước vào nhà, trong lòng thầm tự hỏi: Vì cớ sự gì mà mình lại đi dính vào cái nha đầu ngốc nghếch này cơ chứ?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận