Giữa không gian giảng đường đại học, cái tên Trầm Dĩ Bạch chưa bao giờ thôi hạ nhiệt.
Những mẩu tin về cậu cứ truyền tai nhau như một thứ huyền thoại lấp lánh: nào là chàng thủ khoa "quét sạch" mọi giải thưởng lớn nhỏ thời cấp ba, nào là đôi bàn tay lướt trên phím đàn piano đạt cấp mười điêu luyện nhưng lại bị chủ nhân bỏ xó trong góc nhà.
Thậm chí, chỉ một tờ giấy chứng nhận thành tích của cậu cũng đủ khiến hội nữ sinh phát sốt, còn cậu thì vẫn cứ vậy – lạnh lùng, xa cách, mặc cho bao học tỷ dùng cả "quyền lực" lẫn nhan sắc để săn đón cũng chỉ nhận lại sự thảm thương.
Những lời đồn thổi ấy tựa như những mảnh pha lê, ghép lại thành một vầng hào quang cao ngất ngưởng và chói lọi.
Đối với Hạ Thiên Chu, vầng sáng ấy rực rỡ đến mức khiến cô thấy Trầm Dĩ Bạch trở nên xa lạ, như một vì sao tít tắp chẳng thể chạm tay vào.
Chiều nay, khi Trầm Dĩ Bạch đại diện khoa ra sân bóng rổ, Hạ Thiên Chu bị đám bạn cùng phòng kéo đi xem cho bằng được.
Dưới cái nắng hanh hao của buổi xế chiều, thiếu niên áo trắng ấy tự do tự tại, phô trương từng bước chạy trên sân.
Một cú ném ba điểm chuẩn xác vừa rời tay đã kéo theo những luồng âm thanh hò reo, hú hét không dứt của hội nữ sinh vây quanh.
Giữa những thanh âm náo động và đám đông cuồng nhiệt, cậu đứng đó, nghiễm nhiên là tiêu điểm duy nhất, hút trọn mọi ánh nhìn.
Dường như cả thế giới này đều biết đến cậu.
Ngay cả cô bạn cùng phòng mới quen chưa đầy tháng cũng có thể thao thao bất tuyệt về những chiến tích thời trung học của cậu bằng vẻ ngưỡng mộ vô ngần.
Lồng ngực Hạ Thiên Chu đột nhiên thắt lại, một cảm giác khó chịu len lỏi như vệt mây xám che khuất nắng hè.
Cô lặng lẽ lùi lại, tách mình khỏi đám đông ồn ã, để mặc những tiếng tung hô phía sau lưng.
Cô bước đi lang thang, ánh mắt nhìn về phía hư không, tâm trí bỗng chốc trở nên hỗn độn như một cuộn len rối.
Tại sao... mọi chuyện lại trở nên như thế này?
Cô ngồi xuống chiếc ghế dài ven sân bóng, thẫn thờ như đi vào cõi thần tiên.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, một tràng cười nói rộn rã kéo cô trở về thực tại.
Nhìn đám con trai đang lũ lượt kéo ra từ cửa sau sân bóng, Hạ Thiên Chu mới giật mình nhận ra, vì mải tìm nơi yên tĩnh mà cô đã vô tình lạc bước đến đây.
Trong đám đông ấy, bóng dáng Trầm Dĩ Bạch hiện ra rõ mồn một.
Cô hoảng hốt, bật dậy như lò xo, nhưng cái cử động đột ngột ấy lại chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này", thu hút ngay ánh nhìn của cậu.
Trầm Dĩ Bạch đưa mắt nhìn sang, khẽ nhướng mày.
Đầu óc Hạ Thiên Chu trống rỗng trong tích tắc, rồi một tia "thông minh đột xuất" lóe lên. Cô vội vàng áp điện thoại lên tai, giả vờ đang bận gọi điện để tìm đường rút lui.
Khốn nỗi, đi chưa được mấy bước, chiếc điện thoại đang áp trên tai bỗng đổ chuông vang dội.
Vốn đang chột dạ, tiếng chuông như sét đánh ngang tai làm cô suýt nữa thì quăng luôn chiếc máy đi.
Trong cơn hốt hoảng tột độ, tay cô run rẩy nhấn nhầm nút trả lời.
"A lô..."
Giọng cô lí nhí, đầy vẻ chột dạ.
"Quay đầu lại đi."
Giọng nói trầm thấp của Trầm Dĩ Bạch vang lên từ loa thoại, ngay sát bên tai.
Tim Hạ Thiên Chu nảy lên một nhịp, bước chân khựng lại, nhưng rồi cô lại cứng đầu bước tiếp.
"Tớ không đấy!"
Cô đáp lại bằng giọng dỗi hờn.
Không cần ngoảnh lại cô cũng biết, cậu đang lững thững đi phía sau mình, chỉ cách vài bước chân.
Vẫn là hơi thở ấy, vẫn là khoảng cách ấy như những mùa hè năm xưa, nhưng sao giờ đây cảm giác lại xa xôi đến lạ.
"Chu Chu, cậu lạ lắm nhé."
Trầm Dĩ Bạch nhìn cái bóng lưng đang hối hả chạy trốn phía trước, giọng nói nhuốm màu không vui, "Từ lúc khai giảng đến giờ, cậu cứ tìm cách tránh mặt tôi suốt."
"Không có nha!"
Cô mạnh miệng phủ nhận.
"Vậy thì dừng lại đi, chúng ta đi kiếm cái gì bỏ bụng. Vừa đánh bóng xong, tôi đói đến lả người rồi đây."
"Tớ không đi!"
"Hạ Thiên Chu, cậu..."
"Chu Chu ơi!"
Tiếng gọi của đám bạn cùng phòng cắt ngang lời Trầm Dĩ Bạch.
Thấy đồng đội như thấy cọng rơm cứu mạng, cô chẳng buồn tắt điện thoại, ba chân bốn cẳng chạy biến về phía các bạn.
Đám bạn vừa gặp đã quở trách cô vì tội "đánh lẻ" làm cả bọn tìm mãi, gọi điện thì cứ thấy báo bận.
Chợt, một cô bạn tinh mắt nhìn thấy bóng dáng cao ráo phía xa, liền phấn khích lắc mạnh tay Hạ Thiên Chu: "Chu Chu nhìn kìa! Trầm Dĩ Bạch vừa đi ngay sau lưng cậu đấy!"
Hạ Thiên Chu chỉ quay đầu liếc một cái lạnh lùng, rồi cố ý nói to vào điện thoại vẫn chưa ngắt kết nối: "Tớ còn tưởng tên biến thái nào bám đuôi cơ đấy, suýt chút nữa là tớ báo cảnh sát hốt đi rồi!"
Lời vừa dứt, cô nghe thấy hơi thở giận dữ nghiến răng ken két từ đầu dây bên kia. T
rầm Dĩ Bạch cúp máy cái "rụp", xoay người bỏ đi thẳng.
Vài phút sau, điện thoại rung lên một tin nhắn mới:
"Hạ Thiên Chu, cậu có gan lắm!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận