Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Một Chút Ngọt Ngào Giữa Thời Đại Bom Rơi (Dịch)
  4. Chương 8: Thói lăng loàn, cướp giật 2

Một Chút Ngọt Ngào Giữa Thời Đại Bom Rơi (Dịch)

  • 22 lượt xem
  • 884 chữ
  • 2025-12-23 23:13:55

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

“Này cháu nhỏ, từ nay về sau, tên cháu sẽ là Kiều Y Linh —”

Đan Lộ tuy chưa thể cất tiếng nói, nhưng lại tỏ ra vô cùng thích thú với cái tên này.

Cô bé vung vẩy đôi tay nhỏ, nắm lấy bàn tay thô ráp của ông cụ, miệng ê a như đang hưởng ứng.

Kiều Viễn Sơn thấy vậy thì mừng rỡ ra mặt:

“Mọi người xem này, con bé có vẻ thích cái tên này lắm. Tôi đã bảo tên này hay mà mọi người cứ khăng khăng không dùng, giờ thì để cho cháu gái tôi dùng vậy.”

Cơ mặt Kiều Gia Minh khẽ giật giật.

 Chẳng phải anh không muốn dùng, anh vốn rất thích cái tên này.

Cha anh họ Kiều, mẹ anh họ Y, đặt tên con như vậy biết bao ý nghĩa, lại còn tưởng nhớ được cả bà nội đã khuất.

Ngặt nỗi vợ anh và bên nhà ngoại cứ khăng khăng bảo tên ấy xui xẻo, anh cũng chẳng biết làm sao, đành phải đổi sang tên khác.

Kiều Mẫn thở dài, gương mặt gầy gò hiện lên chút bất lực:

“Cha à, sau này cha còn phải đi làm, lấy đâu ra thời gian mà trông trẻ?”

Cô cũng chẳng hiểu sao ông già nhà mình lại bướng bỉnh đến thế, nói mãi không thông.

Kiều Viễn Sơn không phải chưa từng nghĩ đến chuyện này, nhưng bảo ông từ bỏ đứa trẻ này thì ông thực lòng không nỡ.

“Chuyện này sau này tôi tự có cách, mọi người không cần phải lo lắng.”

Trong lòng Kiều Viễn Sơn thầm nghĩ, các người đều chẳng muốn giúp tôi trông cháu, thì còn bày đặt lo lắng cái nỗi gì.

Thấy cha không muốn chuyện trò thêm, Kiều Mẫn đành cúi xuống cưng nựng đứa nhỏ.

Cô bé này cô chưa từng nhìn kỹ, giờ nhìn lại mới thấy đúng là một bé gái xinh xắn quá đỗi, chẳng biết cha mẹ con bé vì lẽ gì mà lại nỡ bỏ rơi một đứa trẻ khôi ngô như thế này.

Dẫu sao cũng là người đàn bà đã từng sinh con đẻ cái, nhìn bộ dạng của cô bé, Kiều Mẫn liền nhắc nhở ông cụ tắm rửa cho đứa nhỏ.

Lần này, ánh mắt Y Linh nhìn Kiều Mẫn tràn đầy sự cảm kích.

Cô tất nhiên là thấy khó chịu lắm chứ, nhưng khổ nỗi không nói ra được, ông cụ thì lại vụng về chẳng hiểu gì, may sao cuối cùng cũng có người giúp cô được giải thoát khỏi sự ngứa ngáy này.

Ăn uống no nê lại được tắm rửa sạch sẽ, Y Linh chìm vào giấc ngủ ngon lành.

Kiều Mẫn nhìn miếng ngọc bội mà em dâu định chiếm đoạt, bèn quan sát kỹ một hồi.

“Cha à, miếng ngọc bội đẹp thế này, ai rảnh rỗi mà lại rạch lên đó bao nhiêu là vết thế kia, đúng là phí của trời. Đang yên đang lành trị giá được mấy đồng, giờ thế này lại chẳng đáng bao nhiêu tiền nữa. Cha mẹ con bé này cũng thật khó hiểu, bỏ rơi con mà còn để lại thứ này, lẽ nào nhà họ là gia đình giàu có? Mà cũng không đúng, nhà giàu thì sao lại đem con đi vứt, thật là nghĩ không thông.”

Điều Kiều Mẫn nghĩ không thông, Kiều Viễn Sơn sao lại chẳng trăn trở cho được.

“Thôi bỏ đi, biết đâu trong đó có biến cố gì mà chúng ta không biết. Ôi, dù sao thì đứa trẻ cũng đáng thương —”

Chồng của Kiều Mẫn là Triệu Bảo Trụ, nhìn dáng vẻ khi ngủ của cô bé, bèn ghé tai nói nhỏ với ông cụ:

“Cha à, thực ra nuôi con bé này bên cạnh cũng tốt. Chúng con đều bận rộn công việc, sau này cha có đứa trẻ bầu bạn cũng hay, đợi nó lớn thêm chút nữa là có thể chăm sóc cha rồi.”

Nếu không để ý đến ánh mắt đảo liên hồi của gã, chắc ông cụ đã tin lời con rể là đang an ủi mình.

Nhưng ông quá rõ tính nết gã này, hễ cứ định tính toán mưu mô gì là ánh mắt lại gian giảo như thế.

Ông nghiêm giọng nói với Triệu Bảo Trụ:

“Tôi nói cho anh biết, các người ai cũng đừng có mà đánh chủ ý lên đầu đứa trẻ này, bất kể là chuyện gì, miễn bàn.”

Kiều Mẫn bĩu môi, lộ vẻ không vui:

“Cha, xem cha nói kìa, cứ như Bảo Trụ nhà con có tâm địa xấu xa lắm không bằng. Nó là đứa trẻ con nít nôi, chúng con thì đánh chủ ý gì được chứ. Thôi, không nói với cha nữa, chúng con về đây.”

Ông cụ thở dài, chỉ tay vào thang thuốc đặt trên bàn:

“Cái này con cầm về đi, ngày sắc ba lần, không được bỏ bữa nào. Con muốn thân thể khỏe lại, muốn có con thì phải nghe lời cha. Bảo Trụ, anh trông chừng nó cho tôi —”

Sáng sớm hôm sau, cháu họ của Kiều Viễn Sơn là Triệu Hữu Tài đến báo tin hỷ, vợ hắn vừa mới sinh cho hắn một thằng cu kháu khỉnh.

Kiều Viễn Sơn mừng rỡ khôn xiết, đúng là "buồn ngủ gặp chiếu manh".

Ông đang lo nẫu ruột chuyện nuôi dưỡng đứa bé nhặt được này thế nào, thì cháu dâu lại sinh con, vừa hay có thể cho cháu gái ông xin một miếng sữa.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top