Đám thổ phỉ mai phục gần đó thấy tình hình có vẻ không ổn, trong lòng thầm nhủ:
“Lũ người này sao tự nhiên lại dừng lại thế kia?”
Chúng lo sợ giữa chừng lại nảy sinh biến cố, nên chẳng đợi bọn Tiêu Hồng tiến vào vòng vây đã lập tức hạ lệnh nổ súng.
“Nhanh! Yểm trợ cho thương bệnh binh rút theo đường khác, chúng tôi ở lại chặn hậu!”
Các chiến sĩ cùng đi hộ tống đồng thanh hô lớn, giục bọn Tiêu Hồng đưa thương binh rời đi trước, còn họ ở lại cầm chân quân thù.
Con đường còn lại hiểm trở hơn nhiều so với lối mòn họ đang đi, đó cũng là lý do vì sao lúc đầu cả đoàn chọn đường này để xuống núi.
Nhưng trong tình cảnh ngặt nghèo, họ chẳng còn quyền lựa chọn. Dẫu núi cao vực thẳm, thoát khỏi vòng vây của địch mới là điều tiên quyết.
“Đồng chí Tiêu Hồng, thương bệnh binh trông cậy cả vào các đồng chí! Đại đội trưởng nói đã báo cho anh em phía dưới lên tiếp ứng rồi, cứ đi mau lên, biết đâu giữa đường sẽ gặp được người của ta!”
Tiêu Hồng chẳng thể ngờ nổi trên con đường hiểm ấy vẫn còn thổ phỉ mai phục.
Không còn cách nào khác, cô đành phải dẫn người nổ súng đánh trả.
Tiếng súng nổ vang trời khiến một đứa trẻ sợ hãi khóc thét lên. Đứa trẻ còn lại được người dẫn đường bế thì vẫn im lặng lạ thường.
Chẳng ai để ý thấy ánh mắt kẻ dẫn đường cứ đảo liên hồi, rồi thừa dịp Tiêu Hồng đang mải giao tranh với quân thù, gã lén lút ôm đứa bé lủi mất.
Cũng vừa hay có một chiến sĩ thấy sự tình chẳng lành, quay đầu lại thì phát hiện kẻ định đào ngũ kia.
Anh nổ một phát súng, tên dẫn đường ngã gục, nhưng đứa bé trong tay gã cũng theo đà ấy mà bay thẳng xuống vực sâu.
Tiêu Hồng nghe tiếng súng vang lên sau lưng, đúng lúc quay lại chứng kiến cảnh đứa con dứt ruột đẻ ra rơi xuống vực thẳm.
Cô thất thanh gào lên trong tuyệt vọng:
“Con ơi! Con của mẹ đâu rồi!”
Nỗi đau thấu tận tâm can khiến Tiêu Hồng như muốn ngất đi, cô đem toàn bộ phẫn nộ trút lên đầu quân giặc.
Đến khi lực lượng tiếp ứng có mặt, Tiêu Hồng đã thân mang trọng thương. Trước khi lịm đi, nơi đầu môi cô vẫn không ngừng gọi tên đứa trẻ.
Vì phải gấp rút chi viện cho các chiến sĩ đang chặn hậu, quân ta chưa thể tìm kiếm đứa bé ngay lập tức.
Đến lúc quay lại, bóng dáng nhỏ bé ấy đã chẳng còn thấy đâu, đến một mảnh xương vụn cũng không còn.
Mọi người đau xót suy đoán, e là đứa trẻ đã bị thú dữ tha đi mất rồi...
Nhưng chuyện kinh khủng còn ở phía sau.
Trong lúc Tiêu Hồng đang phẫu thuật, đứa con còn lại được đưa đến bệnh viện và gửi cho y tá chăm sóc.
Thế nhưng, ngay chính lúc ấy, đứa trẻ thứ hai cũng đột ngột biến mất.
Khi tỉnh lại và nghe tin dữ, Tiêu Hồng như chết đi sống lại.
Hai đứa con, cô chẳng giữ được lấy một đứa, vậy cô còn sống trên đời này để làm gì?
“Chị Tiêu, em cầu xin tổ chức nhất định phải tìm lại con cho em, nếu không... em biết ăn nói thế nào với Chí Viễn đây!”
Năm xưa chồng cô bảo ba mẹ con xuống núi cũng là vì sự an toàn của các con, đánh giặc mà mang theo con nhỏ thì chẳng phải là kế lâu dài.
Nhưng cô đã làm gì thế này? Đến giờ phút này, cả hai đứa trẻ đều đã mất dấu.
Chị Tiêu Ánh Nguyệt nắm chặt tay Tiêu Hồng, không ngừng an ủi:
“Em gái, chị biết em đau lòng. Chuyện của cháu đã giao cho các đồng chí bên Ban Bảo vệ điều tra rồi, nhất định sẽ có kết quả thôi. Em phải nhẫn nại, gắng đợi một chút.”
Về đứa trẻ rơi xuống vực, Ánh Nguyệt cũng chẳng biết phải mở lời thế nào, chỉ đành đem thực tế nói lại:
“Đứa bé chưa chắc đã mất đâu, vì hiện trường không hề thấy vết máu. Có lẽ chuyện vẫn còn chuyển biến, biết đâu được ai đó nhặt được thì sao. Lãnh đạo đã hạ lệnh dốc sức tìm kiếm, em cứ yên tâm dưỡng bệnh đi.”
Tuy nhiên, kết quả điều tra của Ban Bảo vệ lại nằm ngoài dự tính của tất cả mọi người.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận