Chẳng phải mấy đứa nhóc bị đánh lần trước đây sao, đứa vừa ló đầu ra chính là Cẩu Sính.
Cô bé chống nạnh, một ngón tay chỉ thẳng vào mặt Cẩu Sính:
“Mày lại đang ủ mưu xấu gì đấy? Tao bảo cho mà biết, hai đứa tao không dễ bắt nạt đâu. Muốn tìm chỗ đánh bọn tao thì khuyên mày nên dẹp cái ý nghĩ đó đi cho sớm chợ.”
Quốc Cường cũng vậy, vừa thấy đám Cẩu Sính là lập tức cảnh giác, nhìn quanh quất tìm gậy gộc để đuổi người đi.
“Quốc Cường à, không sao đâu, không cần tìm gậy đâu, ngay cửa nhà mình thế này bọn nó không dám đâu con.”
Số là đám Cẩu Sính sau khi bị Cố Tử Hàng tẩn cho một trận hồi sáng, lúc về nhà lại bị giáo huấn thêm một trận nữa, đại ý là từ nay về sau không được bắt nạt người khác, đặc biệt là hai đứa nhỏ nhà Y Linh.
Bởi vậy, Cẩu Sính mới kéo mấy anh em tới để nịnh bợ lấy lòng, sẵn tiện đưa Cố Tử Hàng đi nhận cửa nhận nhà luôn.
“Y Linh, anh đưa bọn em đi săn nhé, em có muốn ăn thịt không?”
Cố Tử Hàng trút bỏ vẻ mặt lạnh lùng thường ngày, thoắt cái biến thành một người anh lớn ân cần.
Nhắc đến thịt, chẳng riêng gì Y Linh, mà ngay cả Cố Tử Hàng cũng thèm rỏ dãi.
Hai ngày nay về đây, bữa nào cũng chỉ có dưa muối với rau xanh không chút mỡ màng, cậu ăn đến phát ngán rồi.
Dù vậy, Y Linh vẫn cảm thấy anh chàng Cố Tử Hàng này có chút kỳ quặc.
Một cậu thiếu niên lớn thế này rồi, không đi học mà lại chạy tới đây làm gì, thế nên trong lòng cô bé vẫn đầy vẻ cảnh giác.
Thèm thì thèm thật, nhưng cô vẫn lắc đầu đầy thận trọng:
“Không đi đâu, em chẳng biết săn bắn gì cả. Mà sao anh không về nhà đi, anh không phải đi học à?”
Trước sự dò hỏi của cô bé, Cố Tử Hàng hiếm khi đủ kiên nhẫn để giải thích:
“Anh đi cùng ông ngoại qua đây thăm một người bạn. Hôm nay anh cùng mấy đứa nhỏ bên nhà đó đi thăm họ hàng, sẵn tiện ghé qua xem thế nào thôi, đến tối anh mới về cùng họ.”
Đám Cẩu Sính đứng bên cạnh làm chứng lia lịa, vì nơi cậu nói tới chính là nhà chúng.
Nghe đến đây, Y Linh cũng bắt đầu thấy xiêu lòng.
Cô cũng muốn kiếm chút thịt cho ông nội bồi bổ, ông cứ đi sớm về khuya dưới làn sương gió, tuổi tác lại đã cao, cơ thể thật sự chịu không nổi.
Tình cảnh trong nhà thế nào cô là người rõ nhất. Hai ông cháu ở nhà toàn ăn uống qua loa cho xong bữa, cô thì còn đỡ, chứ ông nội toàn nhường miếng ngon cho cô, còn ông thì cứ thế mà ăn đại cho xong.
Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn, lấp lánh nhìn Cố Tử Hàng:
“Anh Tử Hàng ơi, thế anh có biết săn bắn không? Em nghe bảo trên núi có thú dữ ăn thịt người đấy, ông bà không cho tụi em lên đó đâu. Hay là mình chỉ đi quanh quẩn bìa rừng thôi, có thì săn, không có thì về, sẵn tiện em cắt ít cỏ lợn mang về luôn.”
Cố Tử Hàng vỗ ngực đánh bộp một cái.
Xưa nay cậu vốn là người nói ít làm nhiều, vậy mà lần này lại hiếm hoi nói lời đao to búa lớn:
“Cứ yên tâm, không săn được con gì thì thật có lỗi với cái ná trong tay anh.”
Y Linh thực sự không mấy tin tưởng vào cậu thiếu niên trước mặt.
Nhìn điệu bộ này chắc chắn là lớn lên ở thành phố rồi, người như vậy thì biết săn bắn ở đâu ra.
Tuy nhiên cô cũng muốn đi thử xem tay nghề của mình có bị mai một không, dù sao kiếp trước cô cũng từng học qua đôi chút.
Cô bé hướng vào trong nhà gọi với một tiếng bảo là đi cắt cỏ lợn, rồi dẫn theo Quốc Cường cùng Cố Tử Hàng và đám nhóc kia tiến về phía bìa rừng.
Rừng già thì lúc này Cố Tử Hàng cũng chẳng dám vào, cậu không phải hạng người mãng phu, huống hồ còn dẫn theo trẻ nhỏ, thế nên cứ theo lời Y Linh mà quanh quẩn bên ngoài.
Mà phải công nhận bìa rừng này lắm thỏ rừng với gà rừng thật, có điều mấy thứ này chạy nhanh như chớp, người thường căn bản không tài nào đuổi kịp.
Để có thể ra tay một phát trúng ngay, Cố Tử Hàng ra hiệu cho cả bọn nín thở, chớ làm kinh động đến con mồi, còn cậu thì lẳng lặng dùng ná ngắm bắn.
Lúc này, trong tay Y Linh cũng đã nắm sẵn mấy viên đá nhỏ.
Cô cũng muốn thử xem thân thủ của mình có bị thụt lùi không.
Ngay khi Cố Tử Hàng buông tay ná, viên đá trong tay cô cũng đồng thời bay vút ra ngoài.
Mấy năm nay cô vẫn âm thầm luyện tập, nhưng vì tuổi còn nhỏ, nội kình vẫn chưa đủ, điều này cô tự hiểu rõ.
Nhưng để hạ một con gà rừng, cô nghĩ chắc cũng ổn thôi nhỉ?
Số gà rừng thỏ rừng hôm nay coi như đen đủi, gặp ngay "tiểu ma tinh" Cố Tử Hàng.
Cậu chàng này ở nhà tuy không phải hạng trộm gà bắt chó, nhưng leo cây bắt chim, dùng ná bắn sẻ thì cũng thuộc hàng cao thủ.
Trong khi Y Linh còn đang bán tín bán nghi thì Cố Tử Hàng đã mang đến cho cô một bất ngờ lớn.
“Á, bắn trúng rồi, trúng thật rồi kìa!”
Viên đá của Cố Tử Hàng đã hạ gục được con gà rừng, còn viên đá của Y Linh ném ra chỉ khiến con gà lảo đảo một cái.
Cô bé thầm cảm thán trong lòng: xem ra vẫn là lực tay chưa đủ mà.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận