Kiều Viễn Sơn dự tính đưa con bé đi ngay trong buổi chiều, nhưng Triệu Trường Sinh lại có việc nhờ ông giúp, thành thử Y Linh đành phải ở lại thêm lúc nữa, đợi đến tối ông mới qua đón được.
Chuyện mà Triệu Trường Sinh nhờ Kiều Viễn Sơn thực ra chẳng hề nhỏ.
Chẳng là năm xưa, hai người từng cùng nhau đi đào vàng, chuyện này người trong nhà không ai hay biết, cứ ngỡ hai ông đi làm thuê ở ngoài.
Sau khi về, số vàng ấy vẫn được giữ kín trong tay chứ không bán đi, vốn chẳng có bao nhiêu nên hai người tính để dành khi nào gia đình thật sự hữu sự mới mang ra dùng.
Mà lúc này đây, nhà họ Triệu rõ là đang gặp cảnh ngặt nghèo.
Triệu Trường Sinh muốn phân gia, nhưng trong tay chẳng có lấy một đồng xu dính túi.
Bao nhiêu tiền bạc tích cóp bấy lâu đều dồn cả vào đám cưới cho cậu con út rồi.
Giờ muốn chia nhà, ông không thể để hai đứa con trai lớn chịu thiệt thòi được.
Bởi vậy, ông mới cân nhắc nhờ Kiều Viễn Sơn giúp mình đi đổi vàng thành tiền.
Không phải ông không tin tưởng người khác, mà chủ yếu là chuyện này cần sự kín đáo, Kiều Viễn Sơn lại có nhiều mối quan hệ, để ông đi là vẹn cả đôi đường.
Thế nhưng, khi Kiều Viễn Sơn vừa đi khỏi, nhà họ Triệu lại rơi vào một đợt cãi vã mới, mà căn nguyên vẫn là tại Tiền Thư Đình.
Ngẫm cũng lạ, Đội trưởng đã đến tận nơi rồi, cô ta cứ việc im lặng nghe người lớn nói là xong, nhưng cô ta lại không chịu.
Cô ta chẳng muốn chịu thiệt chút nào, tiền của cô ta sao phải lôi ra cho người khác dùng cơ chứ?
Không muốn góp thì thôi đi, cô ta còn dám đem chuyện cha mẹ già nuôi nấng con cái của hai nhà ra mà soi mói, tị nạnh.
Chẳng những Chung Ngọc Quyên thấy chướng tai, mà ngay đến Trịnh Mãn Hồng cũng bắt đầu nảy sinh ác cảm, có điều bà không lên tiếng.
Ngược lại, cách hành xử của Chung Ngọc Quyên hôm nay đã khiến Y Linh được một phen mở mang tầm mắt.
Chung Ngọc Quyên lao tới giáng thẳng hai cái tát vào mặt Tiền Thư Đình:
“Cái đồ chiếm tiện nghi còn khoe mẽ! Lúc chúng tôi sinh con đẻ cái, cô còn chẳng biết đang vất vưởng ở xó xỉnh nào đâu. Con cái chúng tôi là nhờ ông bà nội trông nom đấy, có giỏi thì cô cũng tự mình đẻ một đứa đi. Cái loại gà mái không biết đẻ trứng, không có tư cách đứng đây mà lên mặt!”
Đâu chỉ có Chung Ngọc Quyên, ngay cả Triệu Hữu Tài cũng không kìm được mà vung tay tát Tiền Thư Đình một cái đau điếng:
“Tôi đúng là nhìn lầm cô rồi! Lúc trước tôi bảo góp tiền cho nhà, cô nói thế nào? Cô bảo để tiền phòng lúc ốm đau, đợi có con rồi thì tích cóp sau mới đưa cho cha mẹ. Những việc cô làm, những lời cô nói ngày hôm nay, có điều nào là thấu tình đạt lý không?”
Anh nghẹn ngào tiếp lời:
“Tôi đối đãi với em trai, em gái cô thế nào? Cô bảo mẹ cô là mẹ kế, đối xử không tốt với các em, cô là chị lớn nên cần chăm lo thêm, tôi đã làm thế nào? Còn cô thì sao, cô đối xử với người nhà tôi như thế nào hả? Tiền Thư Đình, cô hưởng hết mọi điều tốt đẹp mà còn dám làm cha mẹ tôi tức giận, làm tổn thương anh chị tôi. Cái ngày tháng này tôi không sống nổi nữa rồi, cùng lắm thì chúng ta ly hôn!”
Câu nói của Triệu Hữu Tài như sét đánh ngang tai, khiến Tiền Thư Đình hoàn toàn sững sờ.
Cô ta vốn đinh ninh người đàn ông này rất mực thương vợ, mình nói gì anh cũng nghe nấy.
Cô ta chưa bao giờ biết rằng Triệu Hữu Tài cũng có lúc nóng nảy đến vậy, nhất là trước mặt bao nhiêu người mà anh chẳng thèm nể mặt cô ta lấy một chút.
Thế nhưng nói đến chuyện ly hôn, cô ta thật sự sợ.
Thời buổi này, một người đàn bà bị chồng bỏ thì có kết cục gì tốt đẹp?
Cô ta không muốn ly hôn, tìm được một người đàn ông như Triệu Hữu Tài khó lắm, tìm được một gia đình chồng như thế này lại càng khó hơn.
Dù trong lòng vẫn coi thường người nhà họ Triệu, nhưng cô ta phải thừa nhận rằng, người mẹ chồng như Lý Quế Chi so với bà mẹ kế kia quả thực là một trời một vực.
Y Linh đứng ngoài thấy Tiền Thư Đình ôm mặt khóc lóc, không thấy có chuyện gì mới mẻ nữa mới lững thững quay người bỏ đi, chẳng buồn xem náo nhiệt thêm.
“Ơ, sao anh lại tìm tới đây?”
Thấy Cố Tử Hàng đang đứng ở cổng trêu đùa với mấy đứa nhỏ, Y Linh không khỏi ngạc nhiên.
Sao cái cậu nhóc này lại mò được tới tận đây nhỉ?
Cố Tử Hàng hiếm khi để lộ nụ cười rạng rỡ:
“Y Linh, chiều nay anh đưa mấy đứa đi chơi nhé, dù sao ở nhà cũng chẳng có việc gì làm. Nhà em làm sao thế, có chuyện gì xảy ra à?”
Y Linh lắc đầu:
“Không có gì đâu ạ, người lớn đang bàn chuyện riêng thôi.”
“Y Linh, Y Linh, chiều nay chúng mình lên núi đi?”
Một cái đầu nhỏ ló ra bên cạnh cửa, thấy đối phương, Y Linh liền lườm cho một cái cháy mặt.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận