Cố Tử Hàng quay người lại, nhằm thẳng mấy tên nhóc hỗn hào đứng sau mà đấm đá: "Mấy cái đồ khốn kiếp này, dám nói dối tôi à, dám đi bắt nạt người khác à? Loại người như các người là tôi khinh nhất, đã không có bản lĩnh còn dám nói điêu."
Tình thế lập tức xoay chuyển, Y Linh há hốc miệng, có chút không tin nổi vào mắt mình. Người này lật mặt nhanh quá, nhưng mà con bé thích thế.
Vỗ đôi bàn tay nhỏ, Y Linh đứng bên cạnh reo hò: "Đánh hay lắm! Cho chừa cái tội bắt nạt người khác, sau này các người còn dám bắt nạt chúng tôi nữa không?"
Thấy Y Linh reo hò, Cố Tử Hàng khựng lại một chút, rồi chân lại càng thêm lực.
"Anh Tử Hàng, em sai rồi, em thật sự sai rồi, đừng đánh nữa—"
"Tôi không phải anh của các người, mẹ tôi cũng chẳng đẻ ra cái loại như các người. Thật là bôi tro trát trấu vào mặt cánh đàn ông bọn tôi, bắt nạt trẻ nhỏ, bị đánh mà còn dám rêu rao, đánh các người là đáng lắm."
Mấy đứa kia bị Cố Tử Hàng nện cho một trận tơi bời, chịu không thấu liền vắt chân lên cổ mà chạy. Cố Tử Hàng cũng chẳng buồn đuổi theo, cậu ngượng ngùng quay đầu lại: "Thật xin lỗi nhé, tôi cũng không rõ tình hình nên mới bị mấy đứa khốn này lừa phỉnh. Tôi tên Cố Tử Hàng, các bạn tên là gì?"
Thực chất, người cậu muốn biết tên nhất chính là cô bé mồm mép lanh lợi trước mặt này. Quốc Khánh bẽn lẽn báo tên mình với Cố Tử Hàng, sau đó giới thiệu cả em trai và em gái.
Cố Tử Hàng không rời mắt khỏi Y Linh: "Em tên là Y Linh à? Em là người ở đây sao?"
Chưa đợi Y Linh trả lời, cái cậu Quốc Cường đã nhanh nhảu: "Sao anh biết chị em không phải người trong làng? Cho anh biết nhé, chị em là người trên trấn đấy—"
Chuyện có một người chị sống ở trên trấn khiến Quốc Cường vô cùng tự hào.
Cố Tử Hàng ánh mắt lay động, trong mắt hiếm khi hiện lên một tia ý cười: "Ồ? Chị em không sống ở đây à, hèn chi lại không cùng họ với các em."
Cố Tử Hàng còn định bắt chuyện thêm với Y Linh vài câu thì từ xa đã có người gọi cậu về ăn cơm.
Cậu thò tay vào túi áo, lần đầu gặp một tiểu nha đầu xinh xắn thế này, cậu thấy mình nên tặng chút quà gì đó làm kỷ niệm.
Nhưng vì là khách đến chơi nên cậu chẳng mang theo gì, may sao trong túi còn hai viên kẹo, là do dì nhỏ cứ nhất định nhét vào vì sợ cậu đói.
Cậu ngượng nghịu nhét kẹo vào tay Y Linh và Quốc Cường: "Cái này cho hai em ăn, chỉ còn hai viên thôi, lần sau tôi sẽ mang nhiều hơn."
Nói đoạn, cậu còn không quên dùng ngón tay xoa xoa cái má nhỏ của Y Linh, mềm mềm mịn mịn, cảm giác cứ như trứng gà bóc, sướng tay vô cùng.
"Tiểu nha đầu, hẹn lần sau gặp lại nhé!"
Nhìn theo bóng lưng Cố Tử Hàng rời đi, Y Linh sao cứ cảm thấy mình như vừa bị người ta chiếm chút tiện nghi ấy nhỉ?
"Đây là con cái nhà ai thế, Cố Tử Hàng, quanh đây làm gì có ai họ này đâu?"
Chẳng trách Quốc Khánh thấy lạ, không chỉ cái họ mà cả người này cậu cũng chưa từng gặp. Quanh các làng lân cận, đám trẻ con cậu không dám nói là gặp hết nhưng đại khái cũng nắm được tình hình, vì đều đi học chung một trường cả, nhưng người này cậu chắc chắn chưa thấy ở trường bao giờ.
Hồng Ngọc lắc đầu: "Em cũng chưa thấy bao giờ, chắc là khách của nhà nào đó thôi. Thôi bỏ đi, chúng mình về nhà nào—"
Y Linh giơ hai viên kẹo trong tay lên: "Anh, chị, mọi người chia nhau ăn đi, con không thích ăn mấy thứ này lắm!"
Quốc Cường nhìn viên kẹo trong tay mình, hơi tiếc nuối định cắn ra, nhưng bị Y Linh ngăn lại.
"Quốc Cường, chị không thích ăn đâu, các anh chị ăn đi."
"Hì, chị đúng là tốt nhất!"
Y Linh dắt tay Quốc Cường, viên kẹo đó cuối cùng được hai anh em Quốc Khánh chia nhau ăn.
"Y Linh—"
Chưa về đến cửa nhà, phía sau đã vang lên tiếng gọi của Kiều Viễn Sơn. Y Linh buông tay Quốc Cường ra, quay người chạy ùa về phía ông: "Ông nội, ông nội ơi—"
Cặp ông cháu này ngày nào cũng diễn lại cảnh này, cứ như thể hai người đã xa nhau từ lâu lắm rồi vậy.
Đến cả Quốc Cường nhìn thấy cũng thầm ngưỡng mộ, sao ông nội cậu chẳng bao giờ giống như ông Kiều thế nhỉ?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận