Trên kệ là một thanh trường đao dài chừng một mét, dáng tựa lá liễu, thân đao chạm khắc vân mây tinh xảo, chuôi đao cầm rất chắc tay.
"Đao tốt, giá bao nhiêu?"
"Mười lạng bạc."
Lý Nhai không chút do dự, xuất bạc thanh toán.
Đắt, nhưng đáng đồng tiền bát gạo.
Keng!
Hắn nắm chặt chuôi đao, vận lực chém mạnh vào thanh sắt thử nghiệm to bằng ngón tay cái.
Thanh sắt đứt lìa, mặt cắt nhẵn nhụi như gương, lưỡi đao vẫn vẹn nguyên không một vết mẻ.
"Tốt đao!"
Hắn vác đao lên vai, xoay người rời đi.
Sau đó, hắn tiếp tục quét sạch các tiệm thuốc khác, chi thêm mười lạng bạc mua mười cây Huyết Linh Thảo, năm quả Đoán Thể Quả và năm phần Thiên Tâm Ngọc Trúc Dịch.
Tại một nhã gian trên lầu ba quán trà phía Bắc thành, Lý Nhai ung dung ngồi bên cửa sổ, vừa thưởng trà vừa thu hết tình hình cổng thành vào tầm mắt.
Hắn đang chờ đợi.
Chờ xem một vở kịch hay sắp hạ màn.
...
Cách huyện thành Lâm Sơn mười dặm về phía Bắc, Thanh Ngưu cốc cỏ mọc xanh rì.
Một bầy lợn rừng đang nhởn nhơ gặm cỏ, có con còn nhảy xuống hồ bắt cá, dáng vẻ cực kỳ khoái trá.
Trong bụi rậm gần đó, một nhóm người đang nín thở quan sát con Trư yêu mẹ to lớn chừng tám trăm cân, một chân sau của nó hơi thọt, hành động có phần chậm chạp.
Đi theo sau nó là mấy con Trư yêu non, thực lực chưa đáng ngại.
"Chính là nó!"
Ngô Xương nhìn chằm chằm con quái vật béo múp, liếm môi thèm khát.
Đây là yêu ma Thối Thể hậu kỳ!
Một cân thịt yêu có giá bốn trăm đồng, cả con này trị giá ít nhất ba trăm lạng bạc.
Nhưng quan trọng hơn cả chính là Yêu hạch.
Nếu có thể mời được tu sĩ Luyện Khí cảnh luyện hóa thành dược, thực lực của lão nhất định sẽ đột phá tới Thối Thể đỉnh phong.
"Quản gia, các con! Nhất định phải hạ được nó. Ngô gia có hưng thịnh hay không, chính là nhờ trận này."
Ngô Xương nắm chặt tay, ánh mắt đầy tham vọng.
"Chuẩn bị hành động!"
Lão rút loan đao, bốn người con trai cũng lăm lăm binh khí, sát khí đằng đằng.
"Đám tay sai các ngươi, lên trước vây đánh cho ta!"
Ngô quản gia vẫy tay ra lệnh cho Vương Ngũ và đám gia đinh.
"Cái gì? Chúng tôi làm sao đánh lại?"
"Đây... đây chẳng phải là bảo tụi tôi đi nộp mạng sao?"
Đám gia đinh run rẩy như cầy sấy.
Bọn họ cứ ngỡ mình chỉ đi theo hỗ trợ, nào ngờ bị bắt làm vật tế thần.
"Lên thì còn một tuyến sinh cơ, không lên, ta tiễn các ngươi đi chầu diêm vương ngay lập tức!"
Ngô quản gia cười gằn, túm lấy cổ áo Vương Ngũ ném thẳng ra ngoài.
"Có biến! Các con, mau lui về động!"
Trư yêu mẹ lập tức cảnh giác, hối thúc bầy con tháo chạy về phía sơn động.
"Truy kích!"
Ngô Xương xua đám tay chân xông lên phía trước, sáu vị võ giả Thối Thể lừng lững bám sát phía sau.
Kẻ nào có ý định tháo chạy đều bị Ngô Xương trảm quyết tại chỗ, khiến đám còn lại chỉ biết nhắm mắt lao vào cửa tử.
Thế nhưng...
Ngay khi bọn họ tiếp cận cửa động, một luồng Hung khí cực kỳ đáng sợ đột ngột bộc phát, như thể có một đầu Thái Cổ Mãnh Thú vừa thức tỉnh.
Trong bóng tối thâm u, một đôi nhãn mâu đỏ rực như hai lồng đèn máu mở trừng trừng, tỏa ra uy áp kinh hoàng.
Rầm! Rầm!
Tiếng bước chân nặng nề nện xuống mặt đất.
Một con Trư yêu khổng lồ dài hơn năm mét từ từ lộ diện.
Hai chiếc răng nanh tựa ngà voi, sắc lẹm lấp lánh hàn quang.
Con quái vật nhếch mép cười đầy tà mị, cơ thể nó vặn vẹo rồi đứng thẳng dậy bằng hai chân, hóa hình thành một gã tráng hán đầu heo thân người cao tới ba mét, cơ bắp cuồn cuộn xen lẫn lớp mỡ dày hàng ngàn cân.
"Lũ sâu bọ các ngươi... thật ngông cuồng!"
Lão Trư yêu gằn giọng, Khí huyết bàng bạc toàn diện bùng nổ, chấn động khiến cỏ dại xung quanh rạp xuống đất.
"Luyện... Luyện... Luyện Khí đại yêu!"
Ngô quản gia hồn siêu phách lạc, sắc mặt xám như tro tàn.
Toàn bộ đám người Ngô gia cảm thấy như có một ngọn núi lớn đè nặng lên vai, xương cốt kêu răng rắc, tâm linh run rẩy không ngừng trước đại họa sắp tới.
Quẻ tượng hiện rõ:
Thanh Ngưu cốc nội, yêu khí xung thiên.
Tham lam dẫn lối, huyết tẩy sơn hà.
Đại hung chi triệu!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận