- Trang Chủ
- Huyền ảo/Kỳ Ảo
- Mạt Thế Thiên Tai, Cướp Một Chiếc Tàu Sân Bay Làm Căn Cứ (Dịch)
- Chương 26: Khi "Thiên Tài" Bắt Bài "Trọng Sinh"
Chu Lợi lắc đầu: “Xem ra lần này là tàn đời thật rồi. Tiếc thật, em còn chưa học xong phần Đại số tuyến tính.”
“Em tiếc mỗi cái đó thôi hả?”
Chu Lân kinh ngạc.
“Chứ sao nữa? Sinh mạng vốn dĩ vô nghĩa, niềm vui của em nằm ở việc khám phá tri thức. Chậc, trí tuệ cỡ anh khó mà hiểu được. Thôi, nói về cô bạn gái kia đi, là cái chị tên Ngải Băng đó à?”
“Đã bảo rồi, không phải bạn gái, cô ta không xứng.”
“Em nhớ trước đây anh đâu có nói thế. Để xem nào, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, phận 'liếm cẩu' thì mãi là liếm cẩu, trừ phi... là người của hai kiếp.”
Chu Lợi đột ngột xoay người, ánh mắt sắc như dao găm:
“Biết rõ mạt thế sắp đến mà vẫn mang chị ta về, không phải để tiếp tục bám đuôi, vậy là muốn gài bẫy chị ta? Điều gì khiến anh đột nhiên quay ngoắt tính nết như vậy? Nếu theo tình tiết tiểu thuyết, sự biến đổi này đa phần là... Sau khi loại bỏ tất cả những điều vô lý, câu trả lời còn lại dù khó tin đến đâu cũng chính là sự thật. Anh trai... anh không phải loại 'trọng sinh' trong tiểu thuyết đấy chứ? Kiếp trước thảm bại trong tay người đàn bà đó, bỏ mặc cha mẹ và... đứa em gái yêu quý này, chỉ vì một con trà xanh...”
Không hiểu tại sao, nhìn đôi mắt u uẩn của Chu Lợi qua gương chiếu hậu, Chu Lân cảm thấy một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng: Chết tiệt! Con bé nói cứ như thể tận mắt chứng kiến vậy!
“Em đùa thôi, anh không thừa nhận cũng chẳng sao.”
Chu Lợi chuyển tông giọng: “Đọc sách tiếp đây, không thể lãng phí thời gian. 13 tuổi rồi mà chưa học xong toán đại học, đúng là ngu ngốc quá đi.”
Chu Lân suýt nữa thì văng tục!
Nếu nó mà gọi là ngu ngốc, thì anh là cái thứ gì?
Phế thải chắc?
...
“Vậy đây là 'pháo đài mạt thế' mà anh và bố mẹ chuẩn bị à? Thực ra em thấy bên trang trại gia súc tốt hơn.”
Vừa bước vào nhà, Chu Lợi đã bắt đầu đưa ra nhận xét chuyên môn.
Sau khi đi một vòng "thị sát", con bé lôi ngay cuốn sổ bản thảo và bút ký tên ra vẽ nguệch ngoạc.
“Cái cửa này có vấn đề. Đoạn từ thang máy vào nhà và lối cầu thang bộ cần phải lắp ít nhất một cánh cửa chống trộm thực thụ. Em nhớ trong thành phố có cái thương hiệu gì đó, loại cửa mười bảy mười tám vạn một cánh là dùng được.
Tiếp theo là sàn nhà. Độ dày sàn bê tông cốt thép hiện tại chỉ khoảng 10cm. Tốt nhất là phải lót thêm một lớp thép tấm đồng nhất dày ít nhất 6cm, dùng bu lông hóa học cấy vào dầm để tăng cường kết cấu chịu lực.
Thiết kế căn hộ này được, độc chiếm một tầng nên không lo bị đục tường ngăn, nhưng lớp bảo ôn phải làm lại. Nếu thời gian gấp rút, có thể học theo cách xây nhà của Mỹ: dựng khung gỗ lên tường, phun bọt nhựa cách nhiệt, cuối cùng dùng tấm ốp bịt kín. Cách âm và giữ nhiệt đều ổn. Đúng rồi, kính cửa sổ phải thay hết. Loại kính hộp hai lớp thông thường chỉ chịu được điều kiện cơ bản, nếu chênh lệch nhiệt độ vượt quá 30 độ thì coi như vứt. Anh thấy đủ chưa?”
Chu Lân ngơ ngác, chỉ biết lắc đầu.
“Xem ra anh đúng là trọng sinh thật rồi. Những thứ kỹ thuật này anh mù tịt, kiếp trước chắc ăn không ít hành đúng không?”
“Ờ... nói tiếp vụ kính cửa sổ đi.”
“Thực ra chúng ta không cần nhiều cửa sổ thế này. Cửa kính lùa phòng khách, cửa sổ lồi, hay kính ban công đều phải bịt kín lại. Hai ngày là đủ để hoàn thiện.
Cuối cùng là sân thượng. Phía trên tốt nhất nên dùng tấm nhựa PC cấu trúc tổ ong nhiều lớp để bao che, độ dày tối thiểu 5cm. Khung xương đừng dùng inox, tính chất cơ lý ở nhiệt độ thấp rất kém, cứ dùng gỗ chống ăn mòn loại dày mà làm kết cấu chính.
Anh trai, anh trọng sinh mà không mang theo không gian linh hồn à? Em thấy thực phẩm dự trữ trong nhà hơi ít. Còn nước nữa, nước uống và nước sinh hoạt đều phải chuẩn bị dư thừa. Nếu kịp thời gian, sau khi đóng kín sân thượng thì lắp loại bể bơi bơm hơi. Độ sâu nước không quá 80cm là mức an toàn cho sàn. Diện tích 60 mét vuông có thể chứa hơn 45 tấn nước, nằm trong giới hạn chịu tải. Chỗ đó đủ cho nhà bốn người dùng trong một hai năm.
Còn nữa...”
Quỷ mới biết Chu Lân đã trải qua hai tiếng đồng hồ này như thế nào.
Rõ ràng anh mới là kẻ trọng sinh từ mạt thế, nhưng tại sao Chu Lợi lại biểu hiện chuyên nghiệp hơn cả anh? Những tử huyệt mà anh bỏ sót đều được con bé ghi lại tỉ mỉ trên giấy.
“Em làm anh thấy mình vô dụng quá đấy!”
“Chẳng phải anh có không gian sao? Đó mới chính là giá trị lớn nhất của anh!”
“Chết tiệt! Anh đã bảo là anh không có không gian!”
“Vậy là anh đúng là trọng sinh thật rồi? Trọng sinh thật sao? Kiếp trước chắc chẳng làm được tích sự gì nên hồn nhỉ?”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận