Trình Á Lệ lặng người đi: "Vậy... mẹ có nên gọi điện cho ngoại con không?"
"Gọi đi mẹ."
Chu Lân tiếp lời: "Nếu không được, mẹ xem có nên bảo ngoại qua đây ở cùng chúng ta luôn không."
Chu Lân vốn rất nặng tình với ba người lớn tuổi trong nhà.
Hồi nhỏ bố mẹ bận sự nghiệp, anh hết ở nhà ngoại lại sang nhà nội.
Lên tiểu học, kỳ nghỉ đông nghỉ hè vẫn cứ về quê, mãi đến cấp hai cấp ba bài vở nặng nề mới ít dần đi.
Sau khi bà ngoại mất, ông ngoại sống cùng nhà bác cả ở quê của Trình Á Lệ. Ông bà nội thì ở không xa, dưới huyện, gần nhà cô út.
Đêm qua Trình Á Lệ đã bàn với Chu Tài Quân, cuối cùng cả hai cảm thấy nói ra sự thật e là không ai tin, nên chỉ ẩn ý nhắc nhở bác cả và cô út, còn lại đành tùy cơ ứng biến.
"Hôm qua con bảo khi nào thì mất liên lạc?"
Trình Á Lệ hỏi.
"Ngay sau khi tuyết rơi đậm, các trạm thu phát sóng sẽ liên tục hỏng hóc. Chính phủ vẫn sẽ điều người sửa chữa, nhưng dưới cái lạnh âm vài chục độ, đó là dùng mạng để đổi lấy tín hiệu, thông được hay không phải trông vào vận may."
Hai mẹ con vừa bàn tính vừa thu hàng, trời tối lúc nào không hay.
Nhìn đồng hồ, Trình Á Lệ giật mình: mới 5 giờ chiều.
Xác nhận đồ cần mua đã thu xếp xong, Chu Lân đón Ngải Băng và Trình Á Lệ quay về trang trại.
Ở đó, Chu Tài Quân vẫn đang tất bật.
"Còn lại một nửa, cố gắng mai là xong, tiền công của thợ tôi cũng kết toán hết rồi."
Chu Tài Quân nói riêng với con trai: "Hôm nay trời tối sớm thật."
"Ngày mai trời sẽ sáng muộn hơn và tối sớm hơn nữa. Bố, những ngày tháng bình yên của nhân loại không còn nhiều đâu."
Chu Lân trầm mặc.
Chu Tài Quân vỗ vai con: "Ngày mai con đi đón con bé Lợi Lợi về trước đi. Thầy giáo bên đó bố đã xin phép rồi, cũng nói với Lợi Lợi rồi, tối nay nó sẽ thu dọn đồ đạc, có điều bố chưa nói lý do."
Chu Lợi năm nay 13 tuổi, học trường nội trú tư thục, phải có người nhà đến đón mới được rời trường.
Chu Lân tán thành: "Vâng, con đón Lợi Lợi xong sẽ đi thẳng về Lan Sơn, ở đó mẹ đặt không ít đồ, mai sẽ giao tới."
Bận rộn cả ngày, cả ba người đều kiệt sức, ngủ thiếp đi từ sớm.
Trong khi đó, tại một viện nghiên cứu bí mật ở thủ đô Hạ Quốc, hàng chục người đang lo âu chờ đợi kết quả mô phỏng từ siêu máy tính.
"Có kết quả rồi!"
Vài phút sau, nghiên cứu viên phụ trách giám sát dữ liệu hô lớn.
Mô phỏng khí hậu đòi hỏi năng lực tính toán cực cao của siêu máy tính và những thuật toán tinh vi nhất.
Hiện tại, chỉ có Hạ Quốc và Mỹ là đủ khả năng làm được điều này.
"Kết quả thế nào?" Có người hỏi.
"Kết quả đã được gửi đến thiết bị của mọi người, mời các đồng chí xem..."
Giữa lúc đám đông cúi đầu nhìn vào máy tính bảng, tại vị trí trung tâm bàn họp, một lão già khoác quân phục tướng lĩnh lên tiếng, giọng trầm đục uy nghiêm:
"Nhắc nhở các vị, kết quả các vị đang thấy là cơ mật quốc gia cấp cao nhất, chưa được phép tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, nếu không sẽ bị khép vào tội phản quốc!"
Tuy nhiên, chẳng ai ngẩng đầu lên vì lời cảnh báo của vị lão tướng.
Gần như tất cả đều chết lặng trước kết quả mô phỏng.
"Cái này... là thật sao?"
"Không thể nào, toàn cầu chìm trong bóng tối... chẳng lẽ là ngày tận thế thật?"
"Còn bao nhiêu thời gian nữa? Trong vòng mười ngày? Mười ngày chúng ta có thể làm được gì?"
"Kế hoạch Hỏa Chủng, thưa tướng quân Trương, có phải chúng ta nên kích hoạt kế hoạch Hỏa Chủng không?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận