Cánh quạt hương bồ trên tay lão nhân khựng lại giữa không trung.
Phải mất vài giây sau, lão mới trầm giọng, vẻ mặt đầy suy tư:
“Thanh Minh vừa qua, tính toán thời gian thì đây chính là lúc "Đường Hầm Xà Linh" mở cửa. Sắp tới chắc chắn sẽ có không ít kẻ may mắn nhận được Thẻ nhân vật Dạ Du Thần. Nhưng đáng tiếc... khả năng cao là chẳng có ai đủ trình độ để vượt qua cái hầm chết tiệt đó đâu.”
Lão khẽ thở dài, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào hư không:
“ Tư liệu cứ đưa cho hắn đi. Dù sao phái ta đã hủy bỏ chiến lược tại Đường Hầm Xà Linh, đám hồ sơ đó cũng bị hạ cấp bảo mật rồi. Sẵn tiện nhắn lại với tiểu tử họ Phó: Nơi đó vốn là Linh Cảnh thí luyện cấp S, lại còn xảy ra biến cố ngoài ý muốn nên độ khó đã tăng vọt, vượt xa phạm vi thử thách thông thường của một tân thủ.”
“ Đề nghị của ta là: Bỏ qua vị Dạ Du Thần mới kia đi. Một kẻ nắm chắc cái chết trong tay thì không đáng để chúng ta đầu tư.”
Người đàn ông trung niên khẽ gật đầu.
Với tư cách là Chấp sự của Thái Nhất Môn, ông ta hiểu rõ sự quỷ dị và điềm gở của Đường Hầm Xà Linh tại Tùng Hải.
Linh Cảnh cấp S vốn đã là "cơn ác mộng" với tân thủ, nhưng Xà Linh còn đáng sợ hơn thế nhiều.
Mỗi Linh Cảnh cấp S đều ẩn chứa những bí mật động trời, hoặc là Đạo cụ cực phẩm, hoặc là những tin tức mang giá trị liên thành.
Thái Nhất Môn từng phái hai vị Dạ Du Thần cấp 1 đóng quân dài hạn tại Tùng Hải chỉ để chờ đợi nó mở ra. Thế nhưng kết quả thật thảm khốc: Một người mất tích không dấu vết ngay khi vừa vào cửa, người còn lại vượt qua nhiệm vụ đầu tiên nhưng rồi cũng tử mạng ở vòng thứ hai.
Nên nhớ, cả hai đều có Đạo cụ hộ thân đi kèm.
Kể từ đó, Trưởng lão hội của Thái Nhất Môn đã chính thức "gạch tên" địa điểm này khỏi danh sách chinh phục.
“ Nếu thực sự có kẻ vượt qua được Xà Linh, đào bới được bí mật bên trong, coi như cũng giải tỏa được một khúc mắc bấy lâu của môn phái ta.”
Người đàn ông trung niên cười khổ.
Lão nhân không đáp lời, chỉ chậm rãi căn dặn:
“ Mấy ngày tới, Môn chủ sẽ triệu tập toàn bộ Dạ Du Thần về thủ đô họp khẩn, có đại sự cần công bố. Ngươi chuẩn bị đi, gọi hết đám tiểu tử dưới trướng về.”
Dứt lời, lão vung quạt hương bồ, ra hiệu đuổi khách.
………….
Đợi anh họ húp xong bát cháo rồi đi làm, Trương Nguyên Thanh lủi về phòng đánh thêm một giấc.
Lúc tỉnh dậy, bên tai hắn là tiếng hiệu ứng âm thanh cực kỳ sống động.
Trong phòng tối om không bật đèn, chỉ có ánh huỳnh quang từ màn hình TV lóe lên bần bật.
Ngay cạnh cửa sổ, dì nhỏ đang ngồi khoanh chân dưới sàn, miệt mài "cày" con PS5 của hắn. Dì xắn tay áo lộ ra đôi bắp tay trắng nõn, cả thân hình mềm mại cứ lắc qua lắc lại theo nhịp điều khiển tay cầm.
Trương Nguyên Thanh ngáp ngắn ngáp dài, đứng dậy bật điện rồi mò ra sau lưng dì xem cô nàng chơi trò gì.
Đó là một game kinh dị theo phong cách "âm phủ" chính hiệu: Nhạc nền rợn tóc gáy, nhân vật chính là một gã tí hon trông phát tởm, tay xách cây rìu máu chảy đầm đìa, đi đến đâu là chặt chém thịt bay tung tóe đến đó.
Dưới ánh sáng xanh lét của TV, đôi mắt dì nhỏ sáng quắc, khuôn mặt trái xoan mượt mà lộ rõ vẻ hưng phấn tột độ:
“Game này được đấy, chơi buổi đêm bao cuốn, cực kỳ "chữa lành" luôn... “
Dì nhỏ chẳng buồn quay đầu lại, vừa bấm nút tanh tách vừa nhận xét.
Trương Nguyên Thanh câm nín. Dì nhỏ của hắn có ba sở thích lớn: Đi shopping, xem phim kinh dị và "phá đảo" game kinh dị.
Chữa lành cái nỗi gì, là "trầm cảm" thì có, đúng là đồ phụ nữ biến thái... Hắn nghĩ một đằng nhưng miệng lại phụ họa một nẻo:
“ Vâng, thú vị phết dì ạ.”
Dì nhỏ liếc xéo hắn một cái:
“Thôi bớt giả trân đi con trai.”
Dì lại quay vào màn hình, thao thao bất tuyệt:
“ Thực ra đây là game chữa lành thật mà. Mấy con quái vật này đều là do thằng bé nhân vật chính tưởng tượng ra thôi. Nó bị tâm thần, để không bị tâm ma nuốt chửng nên nó phải đấu tranh, mở một đường máu để thấy ánh mặt trời. Kết cục cảm động rơi nước mắt luôn ấy chứ.”
Trương Nguyên Thanh vừa rót nước vừa ậm ừ: "Ý tưởng cũng hay."
Dì nhỏ gật gù:
“Mỗi con Boss đều có quy luật riêng. Chỉ cần để ý quan sát là một thằng nhóc cũng có thể thịt được ác ma. Khổ nỗi âm thanh với hình ảnh đáng sợ quá nên người ta hay bị xoắn, mất bình tĩnh để phán đoán thôi. Hay mày vào làm một ván đi?”
Trương Nguyên Thanh lấy đâu ra tâm trạng mà game với chả gủng.
Rời khỏi Linh Cảnh cũng gần 20 tiếng rồi, chỉ còn hơn mười tiếng nữa là "cửa tử" lại mở ra một lần nữa.
Thay vì ngồi đây chơi game, hắn đang phân vân xem mấy tiếng cuối cùng của cuộc đời nên làm gì cho bớt hối tiếc đây.
Hay là gọi điện mắng bà già một trận cho bõ tức?
Hay là ôm dì nhỏ khóc lóc một hồi?
Hoặc là rủ ông cậu ra sân nhảy Hip-hop một chuyến cho cháy nhỉ?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận