Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Liệt Diễm (Dịch) (Đã Full)
  4. Chương 9: Lấy giả làm thật. (2)

Liệt Diễm (Dịch) (Đã Full)

  • 69 lượt xem
  • 1187 chữ
  • 2026-04-01 08:17:37

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Ôi mẹ tôi ơi, cái nhà gì thế này! Đại Binh ngơ ngơ ngác ngác bị đám đông nhiệt tình thái quá kéo vào trong nhà, vừa mới đi qua cửa thiếu chút nữa bị hun chết luôn rồi. Cả căn phòng nồng nặc mùi chân, mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi thuốc lá, còn nồng hơn khó ngửi hơn cả mùi thuốc khử trùng trong bệnh viện. Dọc theo bức tường sau của gian phòng là một dãy chiếu trải đất, những chiếc chăn bẩn đến nỗi không còn phân biệt được hoa văn ban đầu. Cả phòng chỉ có hai cái ghế, một cái còn bị gãy chân, suýt nữa làm cho Đại Binh ngã nhào khi ngồi xuống.

Đây là căn nhà mới xây thô, bên trong đang hoàn thiện dang dở.

"Rót nước, rót nước đi."

"Nào, đừng đứng ngẩn ra đó, cậu hút điều thuốc đi."

Năm sáu người công nhân tỏ ra khá niềm nở mời mọc Đại Binh, nhưng nước mang ra là một chiếc ca nhôm đen sì cáu bẩn, thuốc lá đưa tới là loại Hoàng Kim Diệp nhăn nhúm loại hai tệ rưỡi một bao. Đại Binh không thể tiêu hóa được những gì đang thấy trước mắt, y trợn tròn mắt nhìn hết chỗ này đến chỗ khác. Sau đó túm lấy Bát Hỉ, nhìn thật kỹ.

Chỉ thấy người này má phính răng lệch, cả người trông như một cái bao tải nhỏ căng phồng, cứ đứng đó là đã thấy buồn cười, muốn nổi giận với hắn cũng khó. Còn người mà gọi là quản đốc kia ... Đúng rồi tên là Nhậm Cửu Quý, thì gầy gò, xương gò má nhô cao, cằm nhọn hoắt, mặt như cái mũi giày, trên trán còn có một nhúm tóc, lúc cười trông như đang khóc. Cả đám người này hợp lại, trông không có một ai khiến Đại Binh vừa mắt hết.

"Anh, anh sao vậy?" Vương Bát Hỉ nhíu mày, quan tâm hỏi:

" Tôi ... Tôi, đầu tôi bị thương." Đại Binh không biết phải nói làm sao, tình cảnh này khiến y có chút khó tiếp nhận:

"Em biết mà, vết thương có nặng đâu, giờ lành rồi đáy thôi." Bát Hỉ la lo lắng nhìn vào sau gáy của Đại Binh, vết thương đã lành, tóc đã mọc lại, dù có mặc đồng phục bệnh nhân thì trông cũng không giống bệnh nhân chút nào, còn ra dáng người hơn đám bọn họ:

"Không, không... ý tôi là..." Đại Binh kéo Bát Hỉ lại, lòng nghi vấn trùng trùng hỏi: "Trước đây tôi làm nghề gì thế?"

"Ở quê là nông dân, giờ anh lên thành phố rồi là nông dân đi làm thuê, gọi tắt là dân lao động... Anh còn muốn làm gì nữa?" Bát Hỉ nghiêm túc đáp:

"Sao tôi chẳng có chút ký ức nào thế?" Đại Binh không tin, y không có chút ấn tượng nào với đám người này, cũng không có chút cảm xúc nào với lời Bát Hỉ nói, hơn nữa y không chấp nhận nổi thân phận này:

"Con không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo, anh hùng không chê xuất thân thấp, sao anh lại chê bai con người trước đây của mình chứ? Vậy anh còn nhớ được gì không?" Bát Hỉ đường hoàng hỏi:

"Tôi nhớ là tôi rất quen thuộc với loại biệt thự này, nhà tôi hình như ở một nơi như vậy... Còn nữa, còn nữa..." Đại Binh lẩm bẩm, lắc đầu thật mạnh, cảnh tượng lướt qua khi nãy khiến y nói không chắc chắn cho lắm: "Và có một cô gái nữa, cô ấy rất xinh đẹp."

"Ấy da... Vậy là đúng rồi," Nhậm Cửu Quý vỗ đùi đánh đét nói xen vào: "Người làm công như chúng ta chẳng phải đều ở các tiểu khu cao cấp hay sao? Dù sao thì nhiều căn vẫn chưa bán được, cậu muốn ở căn nào thì ở."

Bát Hỉ cũng vỗ tay cười nói: "Cô gái mà anh nói chắc chắn là con gái của Mã quả phụ ở thôn mình rồi, cô ấy đang bày quán mì lạnh ở thành phố đấy. Anh vẫn nhớ cô ấy à?"

“Đúng là trọng sắc khinh bạn, chỉ nhớ nữ nhân, không nhớ anh em gì cả.” Mấy tên kia vào hùa:

"Con gái của nhà quả phụ...?" Đại Binh cứ như bị mắc nghẹn, điều này khác xa so với ký ức của y. Cô gái đó không phải một cô gái quê, dáng vẻ thanh lịch, phong cách trong ký ức cũng không phải là cảnh thôn quê. Y buột miệng hỏi: "Có phải cô ấy thường mặc váy không?"

"A ... Có chứ, bán mỳ lạnh mà, ngày nào mà chẳng buộc tạp dề." Bát Hỉ đáp bừa:

"Tạp dề à?" Đại Binh ngây người, trong ký ức của y, đó là chiếc váy lụa mỏng tuyệt đẹp, sao có thể là cái tạp dề làm bếp được cơ chứ? Không phải váy dài phối hợp hoa hồng, mà lại là mì lạnh sao? Y cảm thấy có điều gì đó không đúng, lẩm bẩm hỏi: "Chúng tôi ... quan hệ có tốt không?"

"Tốt chứ, hai người yêu nhau mấy năm nay rồi còn gì, ai mà chẳng biết." Bát Hỉ ngẩng đầu lên:" Đúng không?"

Mấy người công nhân kia cũng gật đầu phụ họa:" Đúng thế, đúng thế, chúng tôi đều đang đợi ăn kẹo của hai người đây."

Những người đó cười rất to nhưng Đại Binh nhận ra không thật chút nào, khá miễn cưỡng, Đại Binh cảm thấy có gì đó không ổn. Y đột ngột kéo Nhậm Cửu Quý vẻ mặt không tự nhiên lại, hỏi dồn dập: "Hai chúng tôi quen nhau ở đâu? Thường đi đâu? Anh đã gặp chúng tôi ở đâu?"

"Hả? Chuyện chuyện này... Bát Hỉ, ở đâu ấy nhỉ?" Cửu Quý không kịp phản ứng, đành phải gọi viện binh:

"Lò gạch trong thôn chứ sao nữa, anh quên rồi sao, hai người hẹn hò ở đó suốt, mẹ cô ấy còn cầm chổi rượt anh khắp nửa thôn ấy chứ." Bát Hỉ nghiêm túc đáp, nói dối không thèm chớp mắt:

Vẻ mặt hoang mang của Đại Binh lập tức biến mất, trở nên lạnh lùng, y tức thì buông Nhậm Cửu Quý ra, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm Vương Bát Hỉ.

Bị ánh mắt đó chiếu vào, Vương Bát Hỉ cảm thấy rùng mình, yếu ớt lắp bắp không bịa đặt thêm gì nữa: "Chuyện đó... Chuyện đó ..."

"Các người dựng chuyện không cao minh chút nào," Đại Binh bất thình lình túm lấy cánh tay của Bát Hỉ, xòe bàn tay hắn ra. Đôi tay thô ráp, chai sạn những vết nứt khắp mu bàn tay của Bát Hỉ tương phản rõ rệt với lòng bàn tay mịn màng trơn bóng của Đại Binh. Đại Binh hỏi: "Các người lừa ma à? Nhìn tay tôi thế này giống với người từng cầm xẻng cầm cuốc, từng làm nông à?"

"Còn anh nữa, sao cứ nháy mắt làm cái gì thế hả?" Đại Binh quay người lại, túm lấy Nhậm Cửu Quý, giật mạnh quát: "Lừa ai đấy? Giọng nói còn không đúng, có phải anh còn không biết nói tiếng phổ thông không... Anh nói lại lần nữa xem, quê tôi ở đâu?"

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top