Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Liệt Diễm (Dịch) (Đã Full)
  4. Chương 706: Full

Liệt Diễm (Dịch) (Đã Full)

  • 27 lượt xem
  • 2473 chữ
  • 2026-04-08 20:46:56

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Xe chạy trên đường chưa được bao lâu, Đại Binh chợt nhận ra hướng đi có gì đó sai sai, y vội nhắc nhở: "Này, Cáp Tử, nhầm rồi, nhầm hướng rồi!"

"Em rẽ qua đây một chút, tiện đường đi thăm một người." Doãn Bạch Cáp vẫn giữ vững vô lăng:

Vừa nghe đến đó, mặt Đại Binh dài ra. Chiếc xe dừng ngay trước cổng một trường tư thục Tiếng Anh thiếu nhi Cambridge. Doãn Bạch Cáp nhìn Đại Binh, Đại Binh cũng nhìn thẳng vào cô, hỏi với vẻ giận dữ: "Ý em là gì đây?"

"Em biết cô ấy ở đây, anh không muốn vào gặp cô ấy một chút sao?" Doãn Bạch Cáp ngoái đầu nhìn lại, trong sân trường có một nhóm học sinh đang tập thể dục giữa giờ. Một trong những cô giáo đang dẫn đầu đoàn thực hiện các động tác chính là người mà cô quen ... Khương Bội Bội.

"Thôi... đi đi." Khí thế của Đại Binh yếu hắn:

"Anh chắc chứ? Em nghĩ là anh vẫn nên nói chuyện với cô ấy một chút." Doãn Bạch Cáp tủm tỉm cười nói:

Đại Binh ánh mắt quái dị liếc nhìn Doãn Bạch Cáp, bực dọc nói: "Nếu cha em mà bị anh bức chết, liệu em có tha thứ cho anh không? Em không ngốc đấy chứ? Nếu cô ấy chẳng nhớ ra gì thì còn dễ nói, nhưng đằng này cô ấy đã hồi phục, lại còn hồi phục rất tốt nữa... Em bắt anh đi gặp cô ấy, chẳng phải là đang kích động để người ta phát bệnh lại sao? Mẹ anh bảo rồi, nếu anh mà dám đến quấy rầy Bội Bội, bà sẽ đánh gãy chân anh."

"Ồ, vậy thì em yên tâm rồi." Doãn Bạch Cáp cười to, một lần nữa khởi động xe, lái đi:

Một lúc sau Đại Binh mới vỡ lẽ, hóa ra đây là trò thử thách yêu thích của mấy cô gái, y không vui nói: "Mới bao lâu không gặp mà phong cách làm việc của em giờ gợi đòn như thế?"

"Với tư cách cấp trên, em đang quan tâm đến biến động tâm lý của anh, với tư cách đồng nghiệp, em đang quan tâm chuyện đại sự cả đời của anh, với tư cách bạn gái, em có quyền quản đời tư của anh. Anh phạm lỗi cũng chẳng ít đâu, em phải canh chừng anh cho kỹ, kẻo ý chí anh không kiên định mà sa ngã thêm lần nữa thì hết thuốc chữa." Doãn Bạch Cáp thao thao bất tuyệt, làm người nghe nghẹn học:

"Ái chà, cái giọng điệu này của em... tự coi mình là vợ anh rồi đấy à?"

"Chẳng phải đã nói rồi sao? Nếu không tìm được ai thì chúng ta tạm vậy, dù sao thì sau này chúng ta cũng không đến mức đồng sàng dị mộng."

"Ha ha, anh đang mong chờ cái cảm giác cùng nhau gặp ác mộng đây này. Hay là tối nay chúng ta thử luôn xem sao?"

"Mơ đẹp nhỉ, còn phải qua tổ chức sát hạch và sự đồng ý của chính chủ nữa nhé. À đúng rồi, có tin này anh xem đi." Doãn Bạch Cáp nhắc Đại Binh tìm kiếm tin tức trên điện thoại. Đại Binh làm theo, y nhìn thấy nội dung bản án sơ thẩm của Thượng Quan Thuận Mẫn. Đó là một bài báo tiêu điểm trên một tạp chí tầm cỡ quốc gia, nhưng đã lược bớt quá trình phức tạp, chỉ nhấn mạnh rằng chính bằng chứng sinh học đã đóng đinh tên cướp ẩn mình suốt 18 năm này. Xem xong, chuyện cũ lại ùa về trong lòng, Đại Binh chỉ còn biết buông một tiếng thở dài thườn thượt, rồi vẻ mặt trở nên nghiêm nghị, tựa lưng vào ghế.

"Anh biết không? Lúc anh nghỉ dưỡng, cục hình sự có đến thăm dò về anh, bên phía sở trưởng Tôn cũng muốn điều anh đi, ngay cả tổng đội trưởng Kỷ Chấn cũng hỏi thăm anh định đi đâu. Giờ anh đúng là miếng mồi ngon đấy, còn có người muốn đào anh về để chuyên trị các đại án, trọng án... Í? Sao không nói gì thế?" Doãn Bạch Cáp quay sang hỏi:

"Thừa biết anh coi danh lợi như phù vân rồi, còn hỏi anh cảm thấy thế nào nữa? Huống hồ không phải em là tiểu phú bà sao, anh cần gì phải vất vả nữa." Đại Binh hừ một tiếng:

"Ừm, Thượng Quan Thuận Mẫn đã để lại tác động rất lớn đến anh phải không? Câu nói đó của ông ta, cho đến tận bây giờ em vẫn không tài nào quên được."

"Câu nào?"

"Tro tàn và bụi bặm... xét ở một góc độ nào đó thì cũng có lý của nó. Môi trường pháp chế vẫn còn quá nhiều nơi chưa được như ý. Ví dụ như vụ hỗn chiến năm xưa, kẻ chủ mưu sai khiến đánh bị thương đám công nhân như Hoa Đăng Phong, Ngưu Tái Sơn, ví dụ như những kẻ đứng sau đã dìm chuyện này xuống, đến mức còn chẳng lập hồ sơ vụ án, rồi ví dụ như đám người đã sỉ nhục đánh đập Văn Vũ Hân... tất cả bọn họ đều sẽ thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật. Sự hạn chế về chi phí thực thi pháp luật, những can thiệp đủ loại từ bên ngoài, cùng với cả những khiếm khuyết nội bộ của chính chúng ta... đôi khi điều đó khiến người ta phải nghi ngờ về ý nghĩa của việc làm cảnh sát." Doãn Bạch Cáp nói, đây là một chủ đề nghiêm túc, tất cả cảnh sát đều không bao giờ nói ra ngoài mặt, nhưng trong lòng họ ai cũng có những giây phút do dự, bàng hoàng, thậm chí là hoài nghi như thế.

" Em nói không sai, đó là lý do anh muốn quay lại, anh muốn những chuyện không như ý mà em vừa nói xảy ra ít đi một chút, cho dù chỉ bớt đi được một việc thôi, thì đó cũng chính là ý nghĩa cho sự tồn tại của chúng ta... Thế giới chúng ta đang sống cần có trật tự, cái giá phải trả chính là, luôn phải có ai đó chấp nhận trở thành tro tàn." Đại Binh nghiêm túc nói:

Doãn Bạch Cáp hơi cảm động, thế nhưng miệng vẫn nói: "Anh vốn chẳng phải người nghiêm túc, mỗi khi anh nghiêm túc thật sự làm người ta chịu không nổi."

"Ha ha." Đại Binh cười liếc nhìn biểu cảm của Doãn Bạch Cáp, cảm nhận được sự ăn ý đến mức tâm linh tương thông giữa hai người, nói: "Lúc anh nghiêm túc ấy, em cứ coi như anh lại lộ ra thêm một nhân cách khác đi."

"Nhân cách gì?"

"Một con người cao thượng, một con người thuần khiết, một con người đã rũ bỏ những sở thích tầm thường."

"Một kẻ mặt dày không biết xấu hổ." Doãn Bạch Cáp chun mũi đính chính, đột nhiên đổi giọng:" Anh định chuẩn bị lúc phạm sai lầm cũng đổ cho nhân cách khác của anh chứ gì?"

"Thôi cái đó thì miễn đi, anh có bị phân liệt thêm vài nhân cách nữa cũng chẳng sao, chỉ sợ em không chịu nổi thôi." Đại Binh biết cô ám chỉ gì, mấy trò thử thách này y không tiếp. Đúng lúc đó điện thoại vang lên, liếc nhìn màn hình, y giơ máy lên ra hiệu: "Đây, đây mới là cái loại mặt dày chính hiệu này."

"Ai thế?"

"Bát Hỷ đấy." Đại Binh nói rồi bắt máy, lập tức chặn họng đối phương: "Bát Hỷ, việc gì? Đừng nói nhảm nhé, đừng có hỏi tôi có nhớ cậu không, cũng đừng hỏi tôi đã ăn chưa, vào thẳng vấn đề đi!"

"Tôi nói cho anh nghe chuyện này, đuổi lợn trong ngõ nhỏ, cứ thẳng tuột luôn nhé, mùng 8 tháng sau tôi cưới, anh có đến hay không thì bảo?"

"À, tôi sẽ cố gắng hết sức."

"Trả lời không thống khoái gì cả! Tôi nói cho anh biết nhé, người có đến hay không không quan trọng, nhưng quà đến là được. Tôi coi anh như anh trai ruột đấy, nên quà cáp là không được sơ sài đâu nhé. Biết số tài khoản của tôi chưa? Để lát tôi nhắn qua cho!"

Đại Binh dở khóc dở cười:"Hả? Bát Hỷ, trình độ mặt dày của cậu dạo này thăng tiến vượt bậc đấy nhỉ? Có ai đời lại đi đòi tiền mừng cưới một cách lộ liễu trắng trợn như vậy không?"

"Có chứ, chẳng phải anh đang thấy đây sao, tôi đòi thế đấy? Đều là anh em trong nhà cả, khách sáo làm gì?"

"Ài, rồi rồi, biết rồi... Ơ? Mà khoan đã, Bát Hỷ, sao cậu lại vội cưới thế? Chẳng phải bảo là để đến cuối năm âm lịch à?" Đại Binh vừa nháy mắt với Doãn Bạch Cáp vừa tiếp tục trêu cho Bát Hỷ nói ra, y mấp máy môi dùng khẩu hình với cô, chắc chắn là lỡ làm bụng người ta to lên rồi.

Quả nhiên, giọng Bát Hỷ trong điện thoại vang lên đầy vẻ u uất: "Ôi, đừng nhắc đến nữa, khai hỏa một phát không cẩn thận thế là lên chức cha luôn. Đối tượng của tôi cô ấy cũng không nỡ bỏ con, nên tôi đành nhắm mắt mà cưới thôi."

"Ái chà, Bát Hỷ, chúc mừng nhé! Chưa cưới mà đã làm bụng người ta to rồi, thế này chắc tiết kiệm được khối tiền sính lễ đấy nhỉ? Mẹ vợ chắc chắn là chẳng dám làm khó cậu nữa rồi. Hỷ sự lớn thế này, nhất định phải chúc mừng thật ra trò mới được!"

"Chúc cái rắm ấy! Tiền sính lễ thì có bớt đi thật, nhưng dưới đối tượng của tôi còn tận hai thằng em trai với một đứa em gái nữa cơ. Kiểu này tương lai tôi vừa phải làm con rể, vừa phải làm cha của chúng nó luôn, tốn biết bao nhiêu tiền cho xuể đây?"

"Hả? Bát Hỷ, cậu muốn làm cha của mấy đứa em vợ á? Không lẽ cậu nhắm trúng mẹ vợ rồi?" Đại Binh không bỏ qua cơ hội đâm chọc:

Nghe đến đây Doãn Bạch Cáp suýt lạc tay lái, vừa cười vừa mắng: "Anh nói cái gì thế hả? Đúng là chẳng có tí đứng đắn nào!"

Bát Hỷ ở bên kia kẻ tám lạng người nửa cân, đáp ngay:" "ĐM... làm sao mà thế được? Cùng lắm thì cũng là nhắm trúng cô em vợ thôi... Em vợ tôi trông cũng không tệ đâu."

Doãn Bạch Cáp không sao nhịn thêm được nữa, cô tấp xe vào lề đường, vừa cười vừa vung nắm đấm thụi vào người Đại Binh, nghe y và Bát Hỷ nói nhảm với nhau. Một tràng cười này thôi cũng đủ để xua tan hết mọi phiền muộn trong lòng rồi, chẳng trách hai người này lại chơi được với nhau.

Họ cứ thế ôn lại những chuyện cũ suốt dọc đường về đến căn cứ. Cảm giác giống như đi từ điểm cuối lại trở về với điểm xuất phát vậy. Vẫn là trạm gác ấy, nhưng người gác đã thay đổi. Nơi này mang lại cho Đại Binh cảm giác như được trở về quê nhà, khiến y có chút xao động.

Khi xe tiến vào cổng lớn, Doãn Bạch Cáp khẽ giọng giải thích: "...Tổ chức đã cân nhắc tình hình của anh, đồng thời cũng trưng cầu ý kiến của mọi người. Trước mắt, anh sẽ đảm nhiệm chức vụ huấn luyện viên. Ngoài ra sở tỉnh cũng đang chuẩn bị thành lập một cơ quan tư vấn tâm lý đặc biệt, trọng tâm là nhắm vào tâm lý của cảnh sát. Sở trưởng Cao và mấy vị lãnh đạo đều đề cử anh làm trưởng nhóm chuẩn bị... Sau này anh sẽ phụ trách tư vấn tâm lý cho những nhân viên cảnh sát từng xử lý các sự cố khẩn cấp, từng nổ súng hoặc tiêu diệt phạm nhân... cung cấp cho họ sự giải tỏa và dẫn dắt về tâm lý..."

"Ừ." Đại Binh khẽ đáp một tiếng, nhưng ánh mắt y đã hoàn toàn bị cảnh tượng bên ngoài cửa sổ thu hút.

Doãn Bạch Cáp nhìn theo, thì ra đó là nghi thức tuyên thệ trên sân huấn luyện. Cô nhấn nút hạ cửa sổ xe xuống, những tiếng thề dõng dạc, đồng thanh và đầy uy lực vang vọng khắp không gian:

"Trước quốc kỳ, mỗi lời nói và hành động của người cảnh sát, quyết không làm hoen ố tấm khiên vàng chói lọi."

"Trước hiến pháp tối cao, mỗi tư tưởng và ý niệm của cảnh sát, quyết không xâm phạm sự tôn nghiêm của pháp luật."

"Tôi đứng trước quốc kỳ và quốc huy tuyên thệ: Vì sứ mệnh thần thánh, vì những đồng đội đã hy sinh, tôi sẽ chiến đấu không ngừng nghỉ với mọi loại tội phạm, cho đến khi chảy cạn giọt máu cuối cùng."

Tiếng hô ấy vang vọng, quẩn quanh bên tai mãi không dứt. Trên khuôn mặt nghiêm nghị của Đại Binh hiện lên vẻ thần thánh và trang trọng hiếm thấy. Đúng lúc này, bên tai y vang lên một bản ngâm thơ trên nền nhạc đệm:

Trong khó khăn, tôi là cánh buồm hy vọng

Trong ấm áp, tôi là dòng sông rực rỡ

Trong nguy khốn, tôi là lá cờ đón gió

Trong cuộc sống, tôi là nhà tâm linh

Tôi phải đi chặng đường rất dài, xuyên qua xuân hạ thu đông

Trong đao quang kiếm ảnh, tôi mang theo tư duy viên đá, bắn chuẩn xác vào bia.

Thời khắc nguy nan, tôi là kình phong gào thét, cuốn theo cuồng sa.

Đại Binh đang mải mê trong dòng suy tưởng chậm rãi quay đầu lại, y nhìn thấy gương mặt đang mỉm cười của Doãn Bạch Cáp. Trong xe đang phát đoạn ngâm thơ này, cô dịu dàng nói: "Đây là một bài ngâm trong chương trình văn hóa chiến sĩ, cũng là bài mà em thích nhất. Mỗi lần nghe nó, em đều bất giác nhớ đến anh."

"Toàn là trò cũ rích." Đại Binh không muốn thừa nhận rằng mình cũng thích bài ngâm ấy, y thu hồi ánh mắt. Thế rồi, y nhìn thấy xứ trưởng Thạch, nhìn thấy Lão Trương, nhìn thấy Phạm Thừa Hòa, còn rất nhiều, rất nhiều người khác nữa đang tiến về phía mình.

"Trên đời này vốn dĩ làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi, trong số đó cũng bao gồm cả trò cũ rích nữa đấy." Doãn Bạch Cáp vừa cười vừa mở cửa xe bước xuống:

Nhìn cảnh tượng thân thuộc trước mắt, nhìn những người đồng đội đang sải bước lao về phía mình, Đại Binh mỉm cười nói: "Phải, có nhiều người cùng chung con đường này đến thế, anh cũng chẳng nỡ rời bỏ cái lối mòn cũ rích này nữa rồi."

Hai người nhìn nhau mỉm cười, rồi cùng hướng về phía những người đồng đội, hướng về phía đội ngũ đang chờ đón, sải bước đi tới...

-----

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top