Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Liệt Diễm (Dịch) (Đã Full)
  4. Chương 6: Không chốn dung thân. (3)

Liệt Diễm (Dịch) (Đã Full)

  • 76 lượt xem
  • 1258 chữ
  • 2026-04-01 08:16:25

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Ngươi thân? Bạn gái? Dường như vô số hình ảnh lướt qua trong tâm trí, nhưng tất cả đều mờ ảo, giống như sự bối rối sâu sắc trong mắt của Đại Binh. Y đang cố gắng nghĩ, nghĩ, nghĩ mãi, ánh mắt tình cờ chiếu vào thân hình yểu điệu của nữ cảnh sát đứng trước giường. Thế rồi đột nhiên như tiếng nói khác nhảy ra trong đầu, cô gái này, cao một mét bảy ba, bỏ đi năm phân của giày cao gót thì còn một mét sáu tám, chân dài khoảng 93 đến 94 cm, số đo ba vòng 89, 62, 88. Dù xét từ số liệu hay gương mặt trái xoan, đôi mắt trong sáng như trước, lông mi cong cong, cái mũi nhỏ nhắn và đôi môi hồn nhuận kia, đều là mỹ nữ tiêu chuẩn.

Với gương mặt và thân hình như vậy, đáng lẽ cô ấy có thể sống rất tốt, tại sao lại chọn một nghề không có tương lai như cảnh sát chứ?

Ý nghĩ vô thức đó vừa mới nảy ra trong đầu, khiến bản thân Đại Binh cũng sững sờ, không hiểu làm sao mình đưa ra kết luận đó, thế là ánh mắt vô thức mắt dán chặt vào Đặng Yến, tầm mắt ấy vừa vặn chiếu đúng vào đồi ngực đầy đặn của cô. Trong mắt người ngoài, ánh mắt ấy của y như muốn xuyên thấu qua lớp áo để nhìn vào bên trong vậy.

Dần dần Đặng Yến cảm thấy có gì đó không ổn, cô có chút bực bội đứng thẳng người lên, ánh mắt quan tâm ban đầu chuyển thành trừng mắt, sự thương hại dành cho người bệnh nhân này ngay lập tức biến thành sự căm ghét, loại người gì vậy.

"Này, này, mắt anh nhìn đi đâu đấy?" Cao Văn Xương đã phát hiện ánh mắt bất thường của Đại Binh, bước lên che tầm mắt của y, không khách khi mắng, khí thế cảnh sát tỏa ra ngay lập tức:

Nghe vậy ánh mắt của Đại Binh di động, liếc xéo sang Cao Văn Xương, vẻ mặt đầy cảnh giác. Cơ thể y cuộn lại như một vòng cung, sẵn sàng chạy trốn bất cứ lúc nào. Sau một lúc nhìn chằm chằm, y lại không cam lòng liếc nhìn Đặng Yến, trông khá quỷ dị.

"Các vị, các vị có gì từ từ nói, đầu óc cậu ấy không tốt ... Y tá Lưu vào đây chút, mang thuốc cho cậu ấy ..." Bác sĩ Ngô chứng kiến tình cảnh này nhiều rồi, đám cảnh sát rất nóng tính ít kiên nhẫn, bây giờ không ép bệnh nhân được, đừng nói đánh, đến mắng cũng không thể, lỡ chẳng may bệnh nặng hơn, thế thì người thiệt là ông ta, liền đi tới nói vài câu giảng hỏa rồi đưa hai vị cảnh sát kia ra ngoài ...

Ra hành lang, Đặng Yến có vẻ vẫn bực bội vì ánh mắt của Đại Binh, bước chân rất nhanh. Bác sĩ Ngô rảo bước theo kịp bước chân hai vị cảnh sát, tay xoa xoa vào nhau:” Hai vị đừng để bụng, hình cảnh đến mấy lần rồi, điều gì cần hỏi cũng hỏi hết rồi, cuối cùng tay trắng trở về, tình trạng bệnh nhân bây giờ không phải là một hai câu mà giải quyết được đâu … Giờ thì phải làm sao, anh ta nằm mãi ở bệnh viện thế này cũng không ổn, các anh cho tôi một phương án đi chứ."

"Chúng tôi phải về báo cáo lên cấp trên, cục sẽ phải nghiên cứu rồi mới đưa ra quyết định được. " Trường hợp quái dị này Cao Văn Xương không dám nói nhiều, lúc nãy truy hỏi người ta, giờ như chạy không kịp:

"Vậy các anh phải nghiên cứu đến bao giờ? Giờ bệnh viện đang rất thiếu giường bệnh, biết bao nhiêu người đang chờ. Không thể cứ để anh ta nằm lì ở đây mãi được, đúng không?" Bác sĩ Ngô đuổi sát không rời:

"Thế thì cũng phải đợi chúng tôi có kết luận đã ..." Cao Văn Xương vừa nói nháy mắt ra hiệu cho Đặng Yến, phăm phăm bước đi:

Bác sĩ Ngô ở phía sau có tuổi rồi, "này này" hai tiếng gọi không kịp, chỉ biết nhìn hai cảnh sát nhanh chân biến mất ở cuối hành lang.

"Thôi xong rồi, lại bắt đầu đùn đẩy rồi."

Bác sĩ Ngô bực bội nói, biết rằng vụ việc này lại không tìm được cơ quan tương quan nào chịu trách nhiệm.

Tâm trạng bực bội trong lòng ông ta vẫn chưa nguôi, chiếc điện thoại trong túi áo blouse trắng lại reo lên, ông ta thuận tay bắt máy, là điện thoại từ phòng hành chính của bệnh viện, hỏi về cách xử lý vụ việc này. Ông ta mặt mày nhăn nhó khó xử đáp: "... Chủ nhiệm Trần, không có cách nào xử lý cả. Đồn công an thì đùn đẩy cho đội hình cảnh, đội hình cảnh thì lại chuyển về phân cục. Mọi thông tin cần thiết đều đã cung cấp, nhưng họ vẫn không tìm thấy người nhà... Chi phí à? Đến giờ đã hơn 7 vạn tệ rồi ... Hả? Khoa chúng tôi làm sao gánh nổi chứ? Đây là người mà bên cấp cứu nhận vào mà, không thể vì không dám trút giận lên cảnh sát mà lại trút lên người của mình chứ? ... Này, chúng tôi... tự xử lý thế nào được, kiểu mất trí nhớ do chấn thương này rất có khả năng là vĩnh viễn đấy... Chúng tôi đâu thể đuổi bệnh nhân ra ngoài được? Ơ, sao lại cúp máy rồi?"

Tự mình xử lý à?

Nghĩ đến tối hậu thư từ phòng hành chính, nghĩ đến KPI sắp bị đánh giá, rồi lại nghĩ đến tiền thưởng có thể bị cắt bớt, con trai năm nay lên cao trung, sắp tới sẽ tiêu cả đống tiền. Ông ta không thể để chủ nhiệm Trần có cớ gây khó dễ cho mình, không thể để lương thưởng của mình xảy ra vấn đề được.

Thằng con học hành chẳng phải là xuất sắc gì, muốn vào được trường tốt thì phải đóng khoản tiền lớn. Bác sĩ Ngô có chút thất thần bước xuống lầu, những chuyện đau đầu như cãi vã với người nhà bệnh nhân, dù có ồn ào đến mấy thì cũng có giới hạn và một cái giá nhất định, chỉ có những bệnh nhân mất trí nhớ như thế này mới thực sự là một cái hố không đáy. Nếu y cứ ở lì lại đây một tháng, nửa năm, thậm chí một năm, thì bệnh viện sẽ phải chi thêm bao nhiêu nữa, ông không dám tưởng tượng.

Chuyện này phải, nhất định, hơn nữa cần nghĩ cách thật là nhanh.

Nhưng mà loại chuyện như thế này thì có thể làm được gì cơ chứ?

Bác sĩ Ngô đi loanh quanh trong sân bệnh viện, đấu tranh giữa lương tâm và thành tích công việc, ông ta vắt óc suy nghĩ tìm một nơi an toàn để gửi gắm bệnh nhân, mà lại không phải chịu trách nhiệm pháp luật về sau. Lúc đang lúc cạn kiệt trí lực, không nghĩ ra được kế sách gì, hai tia sáng chợt lóe lên trong mắt ông, như thể thấy được ánh sáng cuối đường hầm.

À không đúng, là ông ta nhìn thấy hai người, ông ta biết hai cái thằng ngốc này, tuần trước họ đã đến một lần, đòi ứng trước 800 tệ tiền đặt cọc nhưng bị bảo vệ khu nội trú đuổi đi. Ông từ từ tiến lại, lặng lẽ đi theo sau lưng hai người họ.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top