Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Liệt Diễm (Dịch) (Đã Full)
  4. Chương 40: Có lời khó nói. (3)

Liệt Diễm (Dịch) (Đã Full)

  • 71 lượt xem
  • 1249 chữ
  • 2026-04-01 08:57:46

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Chạy được một cây số, rẽ qua một khúc cua không thấy được phía sau nữa, một chiếc SUV màu đen không biết ở đâu ra từ từ đuổi kịp Đặng Yến. Chiếc xe đi chậm lại nhưng không dừng hẳn, cô kéo cửa xe bước lên rồi chiếc xe tăng tốc lao đi. Trong xe Đặng Yến vẫn còn đang thở dốc, nam nhân ngồi ở ghế phụ lái quay đầu liếc nhìn cô một cái, dù không thấy rõ ánh mắt của hắn, nhưng Đặng Yến biết chắc là hắn đang không vui.

Họ là hai người mà Đặng Yến đã gặp ở văn phòng cục trưởng vào sáng hôm đó, thân phận được giữ bí mật, có điều Đặng Yến hiểu nguyên nhân, đó là vì cấp bậc của cô còn quá thấp. Thế nhưng cô không ngờ rằng hai người này lại đến vì Đại Binh, cho đến khi nhận nhiệm vụ này, cô vẫn hoàn toàn mù mờ.

"Anh ấy rốt cuộc là ai? Vì sao lại muốn tôi mặc váy trắng đi gặp anh ấy?" Đặng Yến không thoải mái, lòng tràn ngập nghi vấn hỏi:

"Khó giải quyết đây, rắc rối rồi, y đúng là bị mất trí nhớ thật." Người ngồi ghế trước tháo tai nghe xuống, hắn vừa nghe xong cuộc đối thoại giữa Đặng Yến và Đại Binh khi đi dạo trong tiểu khu. Tuy nhiên hắn không có ý định trả lời.

"Anh còn chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy." Đặng Yến không chấp nhận bị bỏ qua như thế:" Tôi có quyền được biết."

"Có sẽ biết được nhanh thôi, trước khi xác định được thân phận của anh ta, hãy giữ khoảng cách, đừng để ý, đó là vì sự an toàn của cô... Nhưng vẫn phải cảm ơn cô, cô rất có trách nhiệm. Thông báo phối hợp điều tra được cô gửi đi các đơn vị hữu quan tới ba lần, chúng tôi cũng vô tình xem được thông báo đó mới tìm thấy anh ta, không ngờ anh ta lại đến đây." Người lái xe nói, nghe khẩu âm thì không phải cảnh sát địa phương:” Cô làm rất tốt, điều này sẽ được ghi vào thành tích của cô.”

"Nếu như anh ấy cứ mãi không nhớ ra như vậy thì làm sao?" Đặng Yến đặt câu hỏi:

"Đây chính là điều rắc rối, nếu anh ta không nhớ ra gì cả, thì chúng ta cũng không thể làm gì được." Người ngồi ghế phụ chán nản nói:

Trừ câu đó ra thì họ không nói thêm lời nào, xe đưa thẳng Đặng Yến đến phân cục công an thành phố. Vì tiếp xúc với nhân vật đặc biệt này, trước đó Đặng Yến bị giữ lại ở cục, những người ở phòng bảo mật cứ nhìn chằm chằm vào cô, bắt cô đọc lại ba lần điều lệ về bảo mật.

Cô lờ mờ đoán ra điều gì đó, những thông báo phối hợp điều tra được gửi đi không phải là không có tin tức, mà là đã bị cố tình phong tỏa. Cô đoán rất đúng, Đại Binh hẳn là một nhân vật lớn, chỉ tiếc là đoán đúng kết quả, nhưng lại sai quá trình.

Khi rời khỏi cục công an thành phố, cô lại một lần nữa thoáng thấy hai người mặc thường phục vẫn luôn đứng gác ở cổng. Một người đang dựa vào tường ngủ gật, một người thì đang tháo băng đạn lau súng. Cô chợt bất ngờ nhớ lại cảnh Đại Binh tấn công bốn bác sĩ của bệnh viện tâm thần ở tòa soạn báo.

Lúc này cô đã hiểu ra một chút, có lẽ dáng vẻ kia mới là con người thật của y, còn vẻ ngoài lịch thiệp, đẹp trai sáng sủa hiện tại chỉ là một gương mặt sau khi mất trí nhớ, một chiếc mặt nạ chân thật.

Bước chân thất thểu, Đại Binh vẻ mặt ủ rũ quay trở lại tiểu khu Tương Phủ. Lô Cương và em vợ Cửu Quý đang đứng hút thuốc ở cổng, sắc mặt đều không tốt. Ông chủ Lô Cương này kể từ khi nợ nần chồng chất, sống còn thảm hại hơn cả công nhân, địa vị hiện tại kém xa Đại Binh. Những công nhân kia còn chẳng thèm nhìn ông ta bằng nửa con mắt.

Thói đời ấm lạnh suy cho cùng đều thể hiện qua cơm ăn áo mặc. Dù là người cùng làng cùng xóm, Lô Cương nợ tiền người ta e rằng cũng chẳng được ai chào đón nữa.

Nhưng trong mắt Đại Binh, một ông chủ từng trải, am hiểu am hiểu nhân tình thế thái, lăn lộn mấy chục năm như Lão Lô, không phải là thứ mà cặp đôi khôn vặt như Bát Hỷ và Cửu Quý có thể so sánh được. Y cố gượng mỉm cười chào hỏi, từ chối điếu thuốc mà Lão Lô đưa. Cửu Quý quan tâm hỏi: "Đại Binh, sao thế? Sắc mặt tệ vậy?"

"Chàng trai, có chuyện gì trong lòng thì đừng giấu, nói ra sẽ dễ chịu hơn là cứ giữ trong lòng... Nếu nhớ nhà thì cứ nói cho mọi người biết, dù có nghèo cũng không thể để cậu lưu lạc ở xứ người, tiền tôi không có, chứ còn ít quan hệ, có thể giúp được." Lô Cương nói một lời thấu hiểu:

" Cám ơn anh Lô ... Nhưng mà tôi không nhớ ra được, cái đầu này của tôi e là hỏng mất rồi." Đại Binh lắc đầu:

" Phế rồi mà vẫn nghĩ ra cách kiếm tiền thì cứ để nó phế đi." Cửu Quý không bận tâm:

Lô Cương quay đầu sang quát đúng một chữ:" Cút."

Ông ta mắng cho Cửu Quý không dám ho he gì, Lão Lô lại quay sang an ủi Đại Binh: "Vết thương này không thể vội vàng được, hồi xưa chúng tôi làm việc cũng có người bị đập đầu, phải mất mấy năm mới nhớ ra được mình là ai."

"Hả, những mấy năm cơ à?" Đại Binh sợ rồi:

"Cậu không bị nặng, nói không chừng ngày mai là nhớ ra thôi. Đại Binh này, tôi vẫn muốn nói với cậu một chuyện, không biết cậu có đồng ý không." Lô Cương hôm nay bất ngờ lại có hứng thú nói chuyện:

Đại Binh không biết mình lọt vào mắt xanh của ông chủ Lô từ bao giờ, y bối rối hỏi: "Chuyện gì thế, anh Lô, anh cứ nói đi, có gì mà không đồng ý chứ."

"Cái công việc bao thầu của chúng tôi, không có hợp đồng gì cả, toàn là thỏa thuận bằng miệng thôi. Thất tín một lần là coi như xong đời ... Tôi đã phụ lòng anh em già trẻ trong thôn rồi. Giờ vụ lúa mạch gặt xong, sắp tới lại có từng tốp người kéo nhau đi làm thuê, tôi nghĩ, cái cách mà Bát Hỷ và cậu đang làm rất hay, là một hướng đi tốt. Nếu có thể kết nối với các công ty trang trí nội thất, sau này có thể giải quyết được rất nhiều việc cho anh em lao động. Ít nhất thì những việc như lát gạch, trát tường, làm xi măng... đều có thể làm được." Lô Cương nói một cách chân thành:

"Ý của anh là gì?" Đại Binh vẫn không nghe ra Lão Lô có ý gì:

"Đồ ngốc, tức là bảo cậu làm quản đốc đấy." Cửu Quý có chút ghen tỵ nói:

"Hả, tôi à?" Đại Binh giật nảy mình, lờ mờ nhận ra, hai người này đứng đây không phải chỉ là hút thuốc giải sầu, mà hình như là còn để đợi mình nữa.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top