Không quân mới tách ra khỏi Bộ Lục quân để thành lập biên chế chính thức chưa được mấy năm, Trường Hàng không lại càng mới mẻ hơn.
Cố Trường Quân là một trong những phi công đầu tiên được tuyển chọn khắt khe để sang Mỹ du học.
Năm đó hắn mười tám tuổi, hai năm sau tốt nghiệp loại ưu về nước, không lâu sau thì tuân lệnh cha mẹ kết hôn với Tiêu Đức Âm vốn có hôn ước từ trước.
Sau khi kết hôn, hắn cũng chẳng mấy khi ở lại Bắc Bình mà thường xuyên ra ngoài thực hiện nhiệm vụ.
Đặc biệt là sau khi Trường Hàng không Trung ương thành lập cách đây ba năm, chí ít nửa thời gian trong năm hắn không có mặt ở nhà.
Hai tháng gần đây, vì Bộ Không quân đang chuẩn bị thành lập phân hiệu Trường Hàng không nên Tiêu Thành Lân nghe nói hắn vẫn túc trực ở đó.
Thật chẳng ngờ lại đụng độ trực diện tại chốn này.
...
"Mới về được vài hôm."
Cố Trường Quân cuối cùng cũng đứng dậy khỏi ghế, mỉm cười, ánh mắt lại một lần nữa quét qua Tiêu Mộng Hồng.
Tiêu Mộng Hồng vẫn đội mũ để che đi lớp băng gạc trên vết thương, nhưng vẫn có một đoạn băng trắng lòi ra dưới vành mũ.
Cố Trường Quân liếc nhìn đoạn băng ấy.
"Đức Âm,"
Hắn đột nhiên gọi tên vợ, giọng điệu lại dịu dàng đến lạ thường.
"Không phải các người muốn toa này sao? Vào đi. Chẳng những tôi nhường toa này cho cô và anh trai, mà tôi còn muốn tặng cô một món quà."
Tiêu Mộng Hồng ngẩng lên liếc hắn một cái thật nhanh.
Hắn đang nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch, đôi mắt phượng dài hẹp chứa đựng ý cười nhàn nhạt.
Nếu không biết rõ thực trạng mối quan hệ của hắn và Tiêu Đức Âm, ngay khoảnh khắc này, Tiêu Mộng Hồng suýt chút nữa đã lầm tưởng hắn là một người chồng mẫu mực.
Dưới cái nhìn chằm chằm đầy ý cười kia, Tiêu Mộng Hồng cảm thấy hai cánh tay mình nổi lên một lớp da gà gai ốc, phải cực lực nhẫn nhịn mới không đưa tay lên xoa.
Chiếc túi lớn đặt trong góc toa ban nãy vốn đã ngừng cựa quậy, nhưng lúc này, thứ không rõ là gì bên trong bỗng nhiên lại chuyển động, phát ra những âm thanh rên rỉ trầm đục, mơ hồ.
Tiêu Mộng Hồng nhìn chiếc túi, trong lòng đột nhiên xẹt qua một linh cảm chẳng lành.
"Trường Quân, bên trong đó đựng cái gì vậy?"
Tiêu Thành Lân cũng chú ý tới chiếc túi, bèn lân la hỏi chuyện.
Cố Trường Quân mỉm cười nhạt, bước đến trước chiếc túi.
Tiếng gót ủng da nện xuống sàn toa tàu phát ra những âm thanh đanh gọn, rõ mồn một.
Hắn cúi người xuống, bắt đầu tháo sợi dây thừng buộc miệng túi, rút dây ra rồi nhấc túi lắc mạnh.
Chỉ thấy một người đàn ông trẻ tuổi bị trói nghiến như bó giò, miệng bị nhét đầy giẻ rách, lăn lông lốc từ trong túi ra ngoài.
Tiêu Mộng Hồng ngây người.
Sắc mặt Tiêu Thành Lân càng biến đổi dữ dội hơn.
"Đinh Bạch Thu!"
Anh ta trợn mắt nhìn người đàn ông dưới đất, thất thanh kêu lên.
...
Người này chính là Đinh Bạch Thu. Đinh Bạch Thu là một họa sĩ, cũng có chút tài hoa.
Nhưng có tài mà không gặp thời vốn là bi kịch của biết bao văn nhân từ xưa đến nay, và Đinh Bạch Thu cũng không thoát khỏi cái dớp đó.
Gã đến Bắc Bình từ ba năm trước với hoài bão một bước lên mây, vang danh thiên hạ.
Sau khi liên tiếp vấp ngã, gã buộc phải làm thuê cho một phòng tranh danh tiếng, vẽ thuê rồi ký tên người khác.
Dù không đến mức đứt bữa nhưng với Đinh Bạch Thu, đây là một nỗi sỉ nhục và thất bại ê chề.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận