Dù không thể đi xa, nhưng so với trạng thái bị giam cầm trong viện, tấc bước khó đi lúc đầu thì đã tốt hơn rất nhiều.
Mặc dù đây còn lâu mới là mục đích cuối cùng của Tiêu Đức Âm, nhưng "dục tốc bất đạt", đạo lý này cô vẫn hiểu rõ.
Ở đây tuy hẻo lánh, nhưng hiện tại cô cũng chẳng muốn quay về Cố gia hay Tiêu gia.
Đã có nơi ăn chốn ở, lại có thể ra ngoài đi dạo, tạm thời cô cũng chưa định tranh thủ thêm điều gì khác.
Những chuyện khác, cứ để sau này tùy cơ ứng biến.
Sau đó một thời gian, chiều nào Tiêu Đức Âm cũng ra ngoài tản bộ.
Dân làng quanh vùng cũng dần quen mặt cô. Ban đầu, họ chỉ đứng từ xa nhìn, sau thấy cô rất hòa nhã, hoàn toàn không có dáng vẻ kênh kiệu của thiếu phu nhân hào môn, gặp những đứa trẻ tò mò lại gần cô còn mỉm cười trò chuyện vài câu, lần sau thậm chí còn mang bánh ngọt chia cho chúng.
Dần dần, họ không còn giữ khoảng cách như trước.
Đôi khi gặp trên đường, họ liền dừng bước cung kính cúi chào cô, gọi một tiếng "Cố thiếu phu nhân".
Một tháng sau, Tiêu Đức Âm đã thông thuộc đường sá và các thôn xóm lân cận.
Ngày hôm đó thời tiết thanh ráo, cô hứng chí mang theo lương khô và nước uống, có Chu Trung theo sát, lên ngọn núi gần đó leo núi và vẽ vài bức ký họa.
Khi trở về đi ngang qua bãi đất trống ở làng, cô thấy rất đông người vây quanh.
Vì tò mò, cô lại gần xem thử thì bất ngờ phát hiện có một người ngoại quốc đang dùng vốn tiếng Hán gượng gạo tuyên truyền cho dân làng về lợi ích của việc tiêm chủng vắc-xin đậu mùa (nguyên văn: chủng ngưu đậu).
Ông lão ngoại quốc này chừng năm mươi tuổi, ăn mặc kiểu giáo sĩ, đang ra sức thuyết phục dân làng đưa trẻ con đến chỗ mình để tiêm chủng, nói rằng đây là một hoạt động cứu trợ y tế miễn phí của giáo hội.
Nhưng dù ông ta có thuyết phục thế nào, dân làng kéo đến ngày một đông mà chẳng một ai chịu nghe theo.
"Chắc là lừa chúng ta đem lũ nhỏ đi để làm chuyện xấu gì rồi?"
"Nghe nói bọn Tây thích lấy người sống làm thí nghiệm gì đó..."
"Nghe lão ta nói hoa hòe hoa sói thế thôi, lũ quỷ Tây phương này còn có thể tốt tâm tốt tính gì được sao?"
Dân làng xung quanh xì xào bàn tán, chợt thấy Tiêu Đức Âm đi tới liền vội vàng dừng lại, khom lưng hành lễ gọi "Cố thiếu phu nhân" rồi nhường một lối đi.
Vị giáo sĩ nói đến khô cả họng mà không ai phản ứng, đang lộ vẻ thất vọng thì thấy dân làng cúi đầu nhường đường cho một thiếu phụ trẻ ăn mặc sang trọng như con nhà quyền quý, mắt ông ta sáng lên, vội vàng tiến lại gần tự giới thiệu.
Ông ta nói mình là người Mỹ, tên tiếng Trung là Mã La, giáo sĩ của Hội Trưởng lão Hoa Kỳ. Ông đến Trung Hoa đã hơn mười năm, vợ cũng đi cùng.
Hiện giáo hội đang tiến hành hoạt động cứu trợ y tế tiêm chủng vắc-xin đậu mùa miễn phí cho dân chúng, hôm nay ông đến làng này để tuyên truyền nhưng hiệu quả không lý tưởng, dường như không ai chịu nghe ông, thấy dân làng có vẻ rất tôn trọng cô nên hy vọng nhận được sự giúp đỡ.
"Thưa phu nhân kính mến, tôi cam đoan với bà, hoạt động y tế mà chúng tôi đang thúc đẩy này vô cùng có ích cho trẻ nhỏ. Ở châu Âu và nước Mỹ của chúng tôi, từ rất lâu trước đây đã bắt đầu tiêm chủng đậu mùa cho trẻ em. Những đứa trẻ được tiếp nhận tiêm chủng sẽ tránh được căn bệnh đậu mùa quái ác. Nhưng ở Trung Hoa, hoạt động y tế này còn rất hạn chế. Trong mười mấy năm ở Trung Hoa, tôi đã tận mắt chứng kiến không ít đứa trẻ mắc bệnh đã chẳng may qua đời..."
"Thưa cha Mã La, tôi hiểu rõ lợi ích và sự cần thiết của việc chủng đậu,"
Tiêu Đức Âm mỉm cười đáp bằng tiếng Anh,
"Tôi sẵn lòng giúp đỡ ông."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận