Dịch: Hoangforever
Nơi này dường như là một gian gác mái, không gian chật hẹp lại u tối, bày biện hỗn độn và đơn sơ: Trong góc tường kê một chiếc giường ván gỗ, sát cửa là đống nồi niêu xoong chảo chất chồng bừa bãi.
Trên bức tường có trổ một ô cửa sổ nhỏ treo rải rác bảy tám bức tranh, có ký họa, có tranh thủy mặc, nhưng đa phần là sơn dầu.
Trước cửa sổ vốn đặt một giá vẽ, nhưng có lẽ do cuộc xô xát vừa xảy ra nên giá vẽ đã đổ nhào dưới đất, bên cạnh là một con dao thái nằm chơ vơ, bảng pha màu trên bàn cũng văng tung tóe lên bức tranh sơn dầu vốn đang đóng đinh trên giá.
Trong tranh là chân dung khỏa thân của một cô gái trẻ, nhưng vẫn còn dang dở. Gương mặt ấy trông rất giống nữ sinh vừa vội vã rời đi cùng người đàn ông tên Bạch Thu lúc nãy.
Tiêu Mộng Hồng quan sát một lượt căn phòng, cơ thể vẫn vô lực tựa vào vách tường.
Cô khép hờ đôi mắt, khi đưa tay lên xoa trán, cô bỗng giật mình khi nhìn thấy cổ tay phía trong của mình.
Trên cổ tay có một vết cắt bằng dao chưa kịp khép miệng vết thương.
Và quan trọng hơn, bàn tay này căn bản không phải là tay của cô!
Trong suốt những năm tháng tầm sư học đạo tại Hoa Kỳ, cô luôn phải làm thêm vất vả, tuyệt đối không thể nào bảo dưỡng được một bàn tay mỹ miều đến thế này: trắng trẻo mềm mại, không một vết chai sần.
Những ngón tay thuôn dài, móng tay còn giữ lớp sơn khấu đan được chăm chút kỹ lưỡng.
Hơn nữa, nơi gốc ngón áp út còn vương lại một vết lằn nhạt – dấu tích của việc đeo nhẫn trong nhiều năm ròng vừa mới tháo ra.
Tiêu Mộng Hồng nhìn chằm chằm vào bàn tay đang mọc trên cơ thể mình vài giây, rồi nhanh chóng cúi đầu nhìn xuống y phục đang mặc.
Cô đang mặc một chiếc sườn xám in hoa màu tím nhạt mang đậm hơi thở thời đại, khoác bên ngoài là chiếc áo len móc lưới tinh tế.
Dưới chân vốn là một đôi giày cao gót, nhưng giờ chỉ còn lại một chiếc, chiếc còn lại…
Tiêu Mộng Hồng đã thấy nó, nó nằm lăn lóc ngay cạnh giá vẽ bị đổ.
Liên tưởng đến đôi nam nữ hoảng loạn rời đi khi nãy, trong lòng Tiêu Mộng Hồng mơ hồ dấy lên một cảm giác kỳ quái, nhưng lại thấy điều đó quá đỗi hoang đường.
Cô vịn tường, chậm rãi gượng dậy từ dưới đất, bước đến trước chiếc gương tròn nhỏ treo trên giá rửa mặt cạnh cửa, lấy hết can đảm liếc nhìn một cái.
Trong gương phản chiếu một gương mặt mà Tiêu Mộng Hồng vô cùng quen thuộc.
Nhưng đó không phải là dung mạo vốn có của cô.
Cô đã thấy Tiêu Đức Âm – người phụ nữ thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của mình!
Đôi lông mày được tỉa tót thanh mảnh như lá liễu, sống mũi dọc dừa, bờ môi anh đào, làn da trắng ngần như thổi là rách.
Vẻ đẹp ấy khiến cô gần như nghẹt thở.
Đặc biệt là đôi mắt kia.
Tiêu Mộng Hồng luôn biết rằng, người phụ nữ tên Tiêu Đức Âm trong mộng sở hữu một đôi mắt vô cùng diễm lệ.
Đôi mắt ấy như chứa đựng tình ý, hàng mi dài cong vút, đuôi mắt hơi xếch nhẹ.
Khi nàng cười, đôi mắt ấy như mang theo ánh bảo quang lưu chuyển, khiến người ta không thể rời mắt.
Tiêu Mộng Hồng định thần nhìn gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ trong gương, trái tim đập liên hồi dữ dội.
"Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!"
Bên ngoài cửa chợt vang lên tiếng đập cửa thô bạo.
Tiêu Mộng Hồng sực tỉnh, ngoảnh đầu nhìn lại.
"Họ Đinh kia! Mở cửa! Ngươi nợ hai tháng tiền thuê phòng rồi, rốt cuộc bao giờ mới trả cho ta?"
Giọng nói của một người đàn bà trung niên rổn rảng chất giọng Thượng Hải truyền vào.
Tiêu Mộng Hồng lập tức nín thở.
"Ta biết ngươi ở bên trong! Ngươi tưởng trốn mà thoát được sao? Còn không trả tiền thuê cho bà đây, bà sẽ gọi người bắt ngươi ra bến tàu Hoàng Phố làm phu khuân vác để trả nợ đấy!"
Tiêu Mộng Hồng không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Người đàn bà ngoài cửa chửi đổng thêm vài câu, thấy bên trong không có động tĩnh gì, sau một hồi tiếng bước chân rầm rập, người đó cuối cùng cũng rời đi.
Tiêu Mộng Hồng chậm rãi trút ra một hơi thở dài, mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế cũ bên cạnh, bắt đầu thẫn thờ.
Bà chủ nhà nói giọng Thượng Hải, bến tàu sông Hoàng Phố.
Xem chừng, nơi này chính là Thượng Hải.
Nhà mẹ đẻ của Tiêu Đức Âm ở Bắc Bình, nhà chồng họ Cố cũng ở Bắc Bình.
Tại sao cô lại đơn thân độc mã tìm đến Thượng Hải này?
Hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, lại liên tưởng đến giấc mơ cách đây vài ngày, Tiêu Mộng Hồng dần dần chắp vá được các manh mối.
Nếu không đoán nhầm, gã họa sĩ tên "Bạch Thu" lúc nãy chính là người đàn ông có quan hệ tình cảm dây dưa với cô.
Chỉ là không rõ vì sao, hiện tại hai người đã nảy sinh rạn nứt, Bạch Thu đến Thượng Hải và có người đàn bà khác bên cạnh, còn Tiêu Đức Âm…
Tiêu Mộng Hồng đưa tay lên, một lần nữa nhìn vết cắt trên cổ tay trái.
Tiêu Đức Âm chắc hẳn đã đuổi theo Bạch Thu đến Thượng Hải, tìm tới tận đây, sau đó đôi bên xảy ra xung đột, dẫn đến sự việc lúc cô mới tỉnh lại.
...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận