Cố Trường Quân uống cạn rượu trong chén, gật đầu với chị rồi ra hiệu cho cô ngồi xuống, bản thân cũng ngồi lại chỗ cũ.
Cố thái thái cười nói:
"Trâm Anh à, Trường Quân là vì bữa tiệc sinh nhật của nhị tỷ nó mới chịu về Bắc Bình đấy. Nếu không nể mặt con, chắc ta còn chẳng được gặp mặt con trai mình. Con xem có chuyện gì lạ đời thế không?"
Đại tỷ Cố Linh Lung cũng nói:
"Trường Quân, không phải đại tỷ nói em đâu, ba mẹ đã cao tuổi rồi, chỉ có mình em là con trai, dù công việc có bận rộn đến mấy thì cũng nên thường xuyên về nhà."
Cố Trường Quân cười: "Đại tỷ nói phải, em ghi nhớ rồi."
"Chú mà nhớ được mới là lạ đấy!"
Cố Linh Lung lườm yêu em trai một cái.
Phía bên kia, Cố Thi Hoa ngồi cùng hai đứa con của Cố Linh Lung.
Tiểu Vân mười hai tuổi, Tiểu Triết chín tuổi.
Đang thì thầm to nhỏ, Tiểu Triết bỗng như sực nhớ ra điều gì, "ơ" lên một tiếng rồi hỏi Cố Trường Quân vừa mới ngồi xuống:
"Cậu ơi, mợ đâu rồi ạ? Mợ đi đâu rồi mà không thấy có mặt ở đây?"
Tiêu Đức Âm gả vào Cố gia đã bốn năm năm nay, trước khi xảy ra scandal ly hôn, tính tình cô rất khiêm tốn nhu thuận, là một nữ tử dịu dàng như nước, cả cháu trai lẫn cháu gái đều rất yêu quý cô.
Tiếng động trên bàn ăn đột nhiên im bặt.
Tất thảy mọi ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía Cố Trường Quân.
Cố Trường Quân khẽ mỉm cười: "Mợ ấy à, sức khỏe không tốt nên cậu đã đưa mợ đi nơi khác tĩnh dưỡng rồi."
"Thế bao giờ mợ mới về ạ?"
Đứa cháu gái lớn là Tiểu Vân cũng hỏi,
"Con còn muốn tiếp tục học vẽ với mợ. Cậu ơi mợ dưỡng bệnh ở đâu? Cậu đưa con đi thăm mợ có được không?"
Cố Trường Quân khẽ hắng giọng.
Cố Linh Lung vội vàng ngắt lời hai đứa con:
"Mợ các con mắc bệnh rất nặng! Không ai được phép đến gần mợ cả! Sau này cũng đừng nhắc đến mợ nữa!"
Tiểu Triết dường như định hỏi thêm, Cố Linh Lung liền quay sang bảo vú già dẫn hai đứa trẻ đi chỗ khác.
Sau khi anh em Tiểu Vân rời đi, yến tiệc vẫn tiếp tục, nhưng không khí đột nhiên chẳng còn vẻ hòa ái như lúc nãy.
Cái tên Tiêu Đức Âm — cái tên mà trước đó ai nấy đều cố ý né tránh — giờ đây như một bóng ma đột ngột hiện về, phá hỏng hoàn toàn không khí của buổi tiệc.
Cố Ngạn Tông thần sắc ngưng trọng.
Cố thái thái tuy vẫn giữ nụ cười trên môi nhưng có thể thấy rõ là đang gượng ép.
Cả bàn tiệc, duy chỉ có Cố Trường Quân là thần sắc tự nhiên, dường như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
"Mọi người nhìn em làm gì?"
Hắn mỉm cười,
"Tối nay nhị tỷ mới là nhân vật chính. Mọi người mau kính rượu chị ấy đi!"
Hai người anh rể Mã Nguyên Hán và Hà Tĩnh Vinh nhìn nhau. Mã Nguyên Hán cười xòa phá tan bầu không khí:
"Trường Quân nói phải! Nào, Trâm Anh, lúc nãy Trường Quân đã kính thọ tinh rồi, giờ đến lượt anh rể..."
"Em chính là không chịu nổi các người, tất cả đều đang giả vờ!"
Cố Thi Hoa, người nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng.
"Em biết tối nay sinh nhật nhị tỷ, em không nên nói lời làm mất hứng mọi người! Nhưng em thực sự chịu không nổi các người! Tất thảy đều giỏi đóng kịch như vậy!"
Cả bàn tiệc nhìn về phía Cố Thi Hoa đang đột ngột trở nên kích động.
"Ngũ muội à... em sao thế? Ai chọc em không vui à?"
Mã Nguyên Hán sững người, sau đó cười híp mắt hỏi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận