Cố Thiếu Hoa kích động nói,
“Tứ tẩu, chị không nên dây dưa với gã họa sĩ đó, nhưng chẳng lẽ anh trai em không có tin đồn với người đàn bà khác sao? Tại sao mọi người chỉ chỉ trích chị mà không ai nói anh ấy? Phụ nữ chúng ta tại sao không được theo đuổi tự do của riêng mình? Đừng nói là chị muốn ly hôn, ngay cả em muốn đi du học, gia đình cũng không đồng ý! Em càng nghĩ càng thấy tức, càng thấy không đáng cho chị! Tứ tẩu, một tài nữ như chị mà gả cho hạng người như anh trai em, đúng là bạo tiễn thiên vật! (phí hoài vật báu)”
Tiêu Mộng Hồng nhất thời không đáp lời được, chỉ cười khổ, đánh sang chuyện khác:
" Anh trai em dạo này có ở nhà không?”
“Về từ nửa tháng trước rồi. “
Cố Thiếu Hoa hậm hực,
“ Em nói muốn đi Mỹ du học, ngay cả anh ấy cũng phản đối! Bản thân anh ấy đã đi rồi, dựa vào đâu mà không cho em đi!”
Tiêu Mộng Hồng "ồ" một tiếng.
Cố Thiếu Hoa chợt nhớ ra điều gì đó:
“Chị là bạn học với Diệp Mạn Chi nhà họ Diệp đúng không? Thấy quan hệ hai người trước đây cũng rất tốt. Mấy ngày nay cô ta cứ hay đến nhà hỏi han mẹ em, còn hỏi thăm tình hình của chị, vẻ ngoài có vẻ quan tâm chị lắm.”
Tiêu Mộng Hồng không biết "Diệp Mạn Chi" là ai, nhưng nghe giọng điệu của Cố Thiếu Hoa, đoán chừng là thuộc diện "chị em bạn dì" của nguyên chủ, bèn mỉm cười.
“Nhưng em không thích hạng nữ nhân đó, cả anh trai cô ta nữa!”
Cố Thiếu Hoa lại hừ một tiếng,
“Anh trai cô ta trước đây chẳng phải từng theo đuổi chị sao?”
Tiêu Mộng Hồng vẫn không tiếp lời được, chỉ có thể im lặng nghe cô nói.
Sau khi hàn huyên một hồi, Lưu má lên gõ cửa báo cơm trưa đã chuẩn bị xong.
Cố Thiếu Hoa bấy giờ mới giật mình, vội vã nhảy dựng lên, nói rằng vì lo lắng cho nàng nên mới lấy cớ đi chơi với bạn để ra cửa từ sớm, từ Bắc Bình lái xe bốn năm tiếng đồng hồ mới tới được đây, trước khi trời tối phải về đến nhà.
Cô không còn thời gian dùng bữa, phải đi ngay.
Cô em chồng này lặn lội đường xá xa xôi tới đây chỉ để thăm nom Tiêu Đức Âm, có thể thấy quan hệ trước đây của hai người quả thực rất tốt.
Tiêu Mộng Hồng biết giữ cô lại muộn cũng không hay, bèn bảo Lưu má đóng gói một phần cơm nước cho cô mang theo ăn trên xe, tiễn cô lên xe không quên dặn dò tài xế cẩn thận.
“ Tứ tẩu! Chị nhất định không được khuất phục trước sự áp bức bạo lực của anh trai em! Em sẽ tìm cách giúp chị! Lần tới em lại đến thăm chị!”
Cố Thiếu Hoa ló đầu ra khỏi cửa sổ xe, vẫy tay chào tạm biệt Tiêu Mộng Hồng.
Nàng mỉm cười gật đầu, tiễn chiếc xe dần đi xa, cuối cùng mất hút nơi cuối con đường.
Hôm nay là sinh nhật tròn ba mươi tuổi của Cố nhị thư — Cố Trâm Anh.
Đã trải qua gần mười năm sống cảnh góa bụa, bản thân Cố Trâm Anh chẳng mấy bận tâm đến ngày này.
Nhưng Cố phu nhân vì thương xót người con gái bất hạnh, vẫn quyết định tổ chức cho cô một buổi tiệc sinh nhật.
Biết cô ngày thường ưa thích thanh tĩnh, vật dụng trong phòng nhiều nhất là sách vở, không muốn tiếp xúc nhiều với người ngoài, bà không mời khách khứa, chỉ bày một bàn tiệc rượu ngay tại gia đình.
Nhà chồng của Cố Trâm Anh có sai người mang sính lễ chúc thọ tới.
Ngoài những món đào tiên, bánh trái bắt buộc, còn có một đôi vòng ngọc cùng một bức thư họa.
Cố phu nhân sai người sang đáp lễ cảm tạ, nhưng cũng không mời người bên nhà chồng tới dự.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận