Cố Trường Quân là con thứ tư trong gia đình.
Phía trên có ba người chị và phía dưới còn một cô em gái.
Đại tỷ tên Cố Linh Lung, phu quân là Mã Nguyên Hán — đương kim Thứ trưởng Bộ Giao thông.
Nhị tỷ Cố Trâm Anh, mười năm trước gả vào một gia đình môn đăng hộ đối, đáng tiếc hồng nhan bạc phận, kết hôn năm thứ hai thì phu quân lâm bệnh qua đời, cũng chẳng để lại mụn con nào.
Mấy năm nay, Cố gia đã đón Cố Trâm Anh về nhà sống cảnh góa phụ.
Tam tỷ tên Cố Vân Hựu, phu quân giữ chức vụ trọng yếu trong Trung ương Ngân hàng.
Còn vị "Ngũ tiểu thư" trong miệng Lưu má chính là em gái của Cố Trường Quân, tên là Cố Thiếu Hoa, năm nay mới mười tám tuổi.
Cô là con gái út mà Cố gia lão gia và phu nhân có được khi tuổi đã cao, nên ngày thường rất mực được sủng ái.
...
Tiêu Mộng Hồng hơi ngẩn người, dừng bước chân.
Nàng ngước mắt lên, thấy trong cửa có một cô gái trẻ ăn vận vô cùng nổi bật.
Đường nét khuôn mặt cô gái này có vài phần giống với Cố Trường Quân, đôi lông mày thanh tú, tóc tết bím đôi theo kiểu thiếu nữ thời thượng, bên trong mặc bộ sườn xám lụa mềm màu nhạt, khoác ngoài là chiếc áo đại phong lông thú cao quá gối điệu đà.
Đôi tay mang găng da đen, cô vừa tháo găng tay vừa chau mày quan sát phòng khách.
Đột nhiên thấy Tiêu Mộng Hồng đứng dưới bậc thềm, gương mặt cô liền rạng rỡ nụ cười, chạy vụt tới như một cơn gió.
“ Tứ tẩu! Em tới thăm chị đây!”
Vừa nói, cô đã xuống bậc thềm, ôm chặt lấy cánh tay Tiêu Mộng Hồng.
Tiêu Mộng Hồng biết đây là em chồng mình, tuy có chút bất ngờ nhưng cũng mỉm cười gật đầu:
“ Ngũ muội.”
Tiêu Mộng Hồng được cô dìu vào trong, hai người cùng ngồi xuống.
Lưu má dâng trà, Cố Thiếu Hoa liền nhíu mày nói:
“ Tứ tẩu! Mấy hôm trước em tình cờ nghe lén mẹ và Tam tỷ nói chuyện mới biết chị bị giam ở đây! Anh trai em thật là quá đáng! Sao có thể đối xử với chị như vậy! Chỗ này cũ kỹ thì thôi đi, lại còn âm u ẩm thấp, sao chị sống cho nổi?”
Tiêu Mộng Hồng mỉm cười đáp:
” Chị vẫn ổn. Cảm ơn tiểu muội đã quan tâm.”
Cố Thiếu Hoa nhìn nàng, lộ vẻ đau lòng:
“ Tứ tẩu, sao chị đột nhiên lại khách sáo với em thế? Có phải chị hận người nhà họ Cố chúng em nên hận lây cả em không? Em biết Đại tỷ và Tam tỷ có lời ra tiếng vào với chị, nhưng em không giống họ! Em là...”
Cô khựng lại, liếc nhìn Lưu má vẫn đang đứng cạnh, rồi kéo Tiêu Mộng Hồng đứng dậy, bảo nàng dẫn mình lên phòng ngủ trên lầu.
Đóng cửa lại, cô mới nói: “Em là ủng hộ chị ly hôn! Thời đại bây giờ đã khác rồi! Chị và anh trai em đã không có tình cảm, tại sao lại không thể ly hôn? Nếu chỉ vì cái gọi là danh tiếng mà cưỡng ép giam cầm chị trong nhà họ Cố, điều đó quá bất công với chị!”
Tiêu Mộng Hồng không ngờ Ngũ tiểu thư nhà họ Cố lại có thái độ này, nàng có chút ngạc nhiên, nhất thời không biết nói gì.
Trầm mặc một lát, nàng nói nước đôi:
“Cảm ơn sự thấu hiểu của em... nhưng trước đây, chị đúng là cũng có chỗ không phải...”
“ Nhân phi thánh hiền, thục năng vô quá! (Con người không phải thánh hiền, ai mà không có lỗi lầm)”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận