Hai bên là cánh đồng, xa xa là núi non trập trùng.
Lúc này đồng ruộng trơ trụi, chỉ còn lại những gốc rạ mục nát, thi thoảng có vài chú chim nhỏ nhảy nhót, mổ tìm hạt cỏ và bông lúa sót lại trong bùn đất.
Nơi này vào mùa hạ hẳn là một chốn tránh nóng tuyệt vời.
Nhưng hiện tại, cảnh sắc xung quanh chẳng có gì đặc sắc, vậy mà Tiêu Mộng Hồng vẫn đầy hứng khởi.
Nàng đi một mạch tới thôn Trang, thấy đầu thôn có một khoảng đất trống, phán đoán đây chính là nơi họp chợ. Lúc này, có dăm ba người đang đi lại ở đó.
Người trong thôn vốn định kỳ mang rau quả gạo muối đến cho Cố gia lão trạch.
Có một lần, người nọ từ xa đã thoáng thấy bóng lưng của Tiêu Mộng Hồng bên cửa sắt.
Tiếng lành đồn xa, dân làng đều biết trong ngôi cổ dinh đã nhiều năm không người ở của nhà họ Cố vừa có một vị Thiếu phu nhân dọn đến.
Nghe đâu vì sức khỏe không tốt nên tới đây dưỡng bệnh, ai nấy đều không khỏi tò mò.
Có điều vị phu nhân ấy vốn thâm cư giản xuất, chưa từng thấy nàng ra ngoài.
Lúc này đột nhiên thấy một thiếu phụ trẻ tuổi, ăn vận kiểu danh gia vọng tộc từ xa đi tới, lại có lão má tháp tùng, họ liền đoán định mỹ nhân này chính là Cố gia Thiếu phu nhân, thảy đều dừng lại đứng ngắm.
Lưu má thấy vậy liền vội vã đuổi theo, gương mặt khổ sở nài nỉ:
“Thiếu phu nhân, người xem người cũng đã ra ngoài rồi. Phía trước là trang xá, toàn là hạng điền hộ thô lậu không biết lễ giáo, vạn nhất mạo phạm đến người thì tôi không gánh vác nổi. Người vẫn là nên quay về thôi?”
Tiêu Mộng Hồng đi một hơi bảy tám dặm đường, trên người đã lấm tấm mồ hôi, luồng uất khí trong lồng ngực cũng theo đó mà tiêu tan sạch sẽ.
Tuy rằng chẳng muốn quay về ngôi nhà ấy chút nào, nhưng mục đích phá vỡ mệnh lệnh của Cố Trường Quân đã đạt được, nàng cũng không muốn làm khó Lưu má và Chu Trung, bèn gật đầu xoay người trở lại.
...
Tiêu Mộng Hồng chậm rãi dạo bước trở về, khi tới nơi thì đã gần giữa trưa.
Từ xa, nàng đã thấy một chiếc ô tô đỗ ngay trước cửa.
Đây là lần đầu tiên có người tìm tới kể từ khi nàng chuyển về đây.
Là Cố Trường Quân sao?
Nếu là hắn thì tốt nhất, Tiêu Mộng Hồng cũng đang muốn tìm hắn.
Thực tế, sáng nay nàng bất chấp sự ngăn cản để xông ra ngoài chính là muốn ép hắn lộ diện, sau đó sẽ tiến hành một cuộc đàm phán sòng phẳng.
Vài tháng trước, khi lần đầu chạm mặt, nàng mới đến nên đầu óc còn mông muội, gần như bị hắn giam lỏng tại đây trong tình trạng hồ đồ, không cách nào phản kháng.
Nàng không thể thực sự để người đàn ông này cầm tù mình cả đời được.
Giờ đây gặp lại, tình thế hẳn sẽ khác. Chí ít, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng.
...
Trái ngược với vẻ thản nhiên của Tiêu Mộng Hồng, Lưu má và Chu Trung khi nhìn thấy chiếc xe, nhận ra là người của Cố gia thì sắc mặt lập tức trở nên căng thẳng.
Lưu má không ngừng thúc giục Tiêu Mộng Hồng, vừa tới cửa, bà ta đã phi thân chạy biến vào trong.
Một lát sau trở ra, gương mặt đã giãn ra đầy nhẹ nhõm, bà ta hớn hở nói với Tiêu Mộng Hồng vừa bước tới bậc thềm:
"Thiếu phu nhân, Ngũ tiểu thư tới thăm người này!"
...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận