Tiêu Thành Lân dừng tay, hơi thở vẫn còn dồn dập, gã nhìn về phía Cố Trường Quân đầy vẻ dò xét.
Cố Trường Quân liếc nhìn Tiêu Đức Âm đang tựa vào vách toa tàu trượt dần xuống, đôi chân mày hơi nhướng lên một nét khó chịu.
Thấy Tiêu Thành Lân nhìn mình, hắn nhàn nhạt lên tiếng:
"Được rồi. Người này tôi giao cho anh, xử trí thế nào tùy anh định đoạt, đừng để hắn làm bẩn chỗ của tôi thêm nữa."
Hắn từ tốn rút từ túi quần ra một chiếc khăn tay trắng muốt được gấp nếp phẳng phiu, cúi người lau đi vài vệt máu bắn lên mặt da của đôi ủng.
Lau xong, hắn tùy tiện ném chiếc khăn ấy lên người Đinh Bạch Thu như ném một thứ rác rưởi, không buồn liếc thêm lấy một cái.
"Được, được! Không vấn đề gì!"
Tiêu Thành Lân buông con dao nhỏ xuống, đưa mắt ra hiệu cho gã tùy tùng đang canh cửa vào lôi kẻ đã hôn mê bất tỉnh kia ra ngoài.
Sau đó, anh ta quay sang nhìn Tiêu Đức Âm, vẻ mặt thoáng chút ngần ngại.
"Trường Quân, còn em gái tôi... Ý cậu là để tôi mang nó về, hay là đi cùng cậu?"
Cố Trường Quân nhìn Tiêu Đức Âm, giọng lạnh như băng:
"Anh nói xem? Để cô ta lại nhà họ Tiêu, để cô ta có cơ hội gây thêm một vụ bê bối chấn động nào nữa sao?"
Trong lời nói của hắn đã mang theo ý vị chỉ trích vô cùng gay gắt, chẳng chút nể nang.
"Thật ngại quá, thực sự ngại quá..."
Gương mặt Tiêu Thành Lân lại một lần nữa đỏ gay vì hổ thẹn.
"Gia phụ cũng đang vô cùng phẫn nộ. Lần trước đưa về, vốn dĩ đã cho người canh giữ nghiêm ngặt, không ngờ vẫn sơ suất để xảy ra chuyện... Cũng may ngăn chặn kịp thời, tin tức chắc hẳn chưa lọt ra ngoài! Trường Quân, vậy tôi giao em gái cho cậu. Sau khi về nhà, mong cậu nói đỡ vài câu trước mặt nhạc phụ nhạc mẫu, vài ngày tới nhà họ Tiêu chúng tôi sẽ đích thân sang phủ tạ tội..."
"Không cần đâu."
Cố Trường Quân lạnh nhạt ngắt lời.
"Nên làm, nhất định là nên làm..."
Tiêu Thành Lân biết mình đã đến lúc phải cáo lui, anh ta ngoái nhìn em gái lần cuối.
"Vậy tôi không làm phiền hai người nữa. Hy vọng cậu bao dung cho em gái tôi thêm đôi phần, rồi nó sẽ hiểu ra thôi. Cậu yên tâm, gã kia tôi biết phải làm thế nào!"
Nói đoạn, anh ta cũng rút khăn tay, tháo kính xuống lau mồ hôi trên trán và mặt, rồi quay người rời đi, không quên khép kín cửa toa.
Trong không gian chật hẹp của toa hạng nhất lúc này chỉ còn lại Cố Trường Quân và Tiêu Đức Âm.
Cố Trường Quân liếc nhìn người phụ nữ vẫn đang ngã quỵ dưới sàn, hắn bước tới kéo phăng rèm cửa, đẩy tung cửa sổ toa tàu.
Bên ngoài trời đã tối mịt.
Luồng không khí tươi mới và lạnh lẽo ùa vào theo đà di chuyển của đoàn tàu, xua tan mùi máu tanh nồng nặc đang bủa vây.
Hắn bưng ly nước trên bàn, tiến đến bên cạnh cô, lạnh lùng hắt thẳng vào mặt.
Cái lạnh đột ngột kích thích dây thần kinh, Tiêu Đức Âm bừng tỉnh.
Cô mở mắt ra, thấy Cố Trường Quân đang ngồi xổm bên cạnh, cúi đầu nhìn mình bằng ánh mắt sắc như dao lạnh.
Ánh đèn điện trên trần toa tàu tỏa sáng rực rỡ khiến mắt cô có chút chói lòa.
Tiêu Đức Âm khẽ nhắm mắt, dùng tay chống xuống sàn, chầm chậm ngồi dậy rồi tựa lưng vào vách gỗ.
"Sao thế? Thấy nhân tình sắp bị chặt ngón tay nên không chịu nổi mà ngất đi sao? Nếu tôi bảo với cô rằng anh trai cô có lẽ sẽ khiến hắn không thấy được mặt trời ngày mai, chẳng lẽ cô định cắt cổ tay tự sát thêm lần nữa?"
Cố Trường Quân đứng dậy, đặt ly nước trống không lên bàn, buông lời mỉa mai đầy cay độc.
...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận