Đó là chuyện của nửa năm trước.
Trong nửa năm này, Đinh Bạch Thu đã chuyển nhà mấy lần.
Sau khi vượt qua những ngày tháng thấp thỏm ban đầu, gã lén dò hỏi tin tức từ một người bạn ở Bắc Bình thì biết nhà họ Cố đã dìm chuyện này xuống, Tiêu Đức Âm cũng lâu rồi không xuất hiện trong các buổi giao lưu, mọi chuyện có vẻ đã yên ổn, gã mới dần dần yên tâm.
Để mưu sinh, gã đành phải quay lại vẽ thuê cho các phòng tranh, kiêm thêm dạy lớp mỹ thuật phương Tây cho sinh viên đại học.
Sau đó, gã gặp được một nữ sinh đến từ Bắc Bình.
Nữ sinh ấy vốn biết danh gã từ trước, vô cùng ngưỡng mộ và đồng cảm với hoàn cảnh hiện tại của gã. Hai người nhanh chóng dọn về sống chung.
Và rồi, chuyện của ba ngày trước đã xảy ra. Tiêu Đức Âm — người đã biến mất nửa năm nay — đột nhiên xuất hiện ở Thượng Hải.
Qua dò hỏi, cô đã tìm được nơi gã đang ở. Lúc đó, gã đang vẽ tranh khỏa thân cho cô nữ sinh nọ.
Nghe thấy giọng của Tiêu Đức Âm, Đinh Bạch Thu hoảng loạn lấy vải che bức tranh lại, bảo cô nữ sinh mặc quần áo rồi trốn dưới gầm giường, sau đó mới ra mở cửa.
Tiêu Đức Âm bước vào với tinh thần gần như suy sụp, òa khóc nức nở tại chỗ, nói rằng mình không sống nổi nữa, tự sát không thành nên đã trốn khỏi nhà đến đây tìm gã, cầu xin gã đưa cô đi cùng, rời xa thế giới cũ của cô.
Đinh Bạch Thu dĩ nhiên chẳng dám dây vào cô nữa.
Đang lúc khuyên ngăn, Tiêu Đức Âm vô tình phát hiện ra cô nữ sinh trốn dưới gầm giường.
Cơn kích động bùng lên, cô vớ lấy con dao phay đòi chém Đinh Bạch Thu và cô nữ sinh đó.
Trong lúc giằng co, Đinh Bạch Thu đẩy ngã Tiêu Đức Âm, đầu cô đập mạnh vào cạnh bàn, cô ngã gục ngay trên vũng máu.
Đinh Bạch Thu lúc đó tưởng cô không qua khỏi, kinh hãi tột độ, cùng cô nữ sinh vội vã thu dọn hành lý đơn giản rồi bỏ chạy thục mạng.
Khi đang ở ga tàu định đi về quê cô nữ sinh ở Quảng Châu để lánh nạn, gã bất ngờ bị một đòn gậy đánh ngất từ phía sau, sau đó chẳng còn biết gì nữa.
Khi tỉnh lại, gã nhận ra mình bị nhét vào một chiếc túi tối om, không biết bị đưa đi đâu.
Ban nãy đột nhiên nghe thấy tên Tiêu Đức Âm, gã ở trong túi linh cảm có chuyện chẳng lành, theo bản năng vùng vẫy thì bất chợt được thả ra ngoài.
...
Đinh Bạch Thu nhận ra anh trai của Tiêu Đức Âm là Tiêu Thành Lân.
Còn vị Tứ công tử nhà họ Cố kia, tuy chưa từng gặp mặt nhưng ban nãy gã đã nghe thấy cuộc đối thoại.
Sau khi lăn lông lốc từ trong túi ra như một quả bóng, gã nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi trước mặt đang dùng ánh mắt âm lãnh nhìn xuống mình, trong lòng liền hiểu rõ.
Đây chính là Cố Trường Quân, chồng của Tiêu Đức Âm.
Ngay từ đầu gã đã rơi vào tay hắn ta.
...
Đinh Bạch Thu vẫn bị trói nghiến nằm trên sàn toa tàu, mặt cắt không còn giọt máu, cả người run rẩy như cầy sấy.
...
Mặt Tiêu Thành Lân đỏ gay, không còn giữ được vẻ thư sinh ngày thường.
Có nằm mơ anh ta cũng không ngờ không chỉ đụng độ em rể ở đây, mà bên cạnh em rể còn mang theo cả tình nhân của em gái mình!
Đối diện với đôi mắt không nhìn thấu nổi chút cảm xúc nào của Cố Trường Quân, anh ta lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Tin tức em gái bỏ trốn, nhà họ Cố chẳng những đã biết mà Cố Trường Quân còn nhanh hơn anh ta một bước, tìm đến tận nơi bắt được kẻ đã cắm sừng lên đầu mình.
Giờ thì anh ta đã hoàn toàn thông suốt, cú điện thoại chỉ dẫn anh ta tìm thấy em gái trước đó chắc chắn là do Cố Trường Quân sai người gọi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận