Mọi chuyện cứ thế diễn ra một cách thuận lý thành chương.
Họ bắt đầu thường xuyên lén lút hẹn hò, chìm đắm trong cơn say tình ái.
Khác với không ít thiếu phụ trong giới quyền quý Bắc Bình trông ngoài thì hào nhoáng nhưng thực chất túi tiền chẳng mấy dư dả, Tiêu Đức Âm không thiếu tiền.
Dưới sự hỗ trợ tài chính âm thầm của cô, Đinh Bạch Thu nhanh chóng mở được phòng tranh riêng.
Ngoài ra, Tiêu Đức Âm còn dùng danh tiếng của mình trong giới văn hóa Bắc Bình để giới thiệu gã vào vòng tròn đó.
Đinh Bạch Thu bản thân cũng thực sự có chút tài hoa, nay lại có thêm cửa nẻo, danh tiếng phất lên rất nhanh.
Sự nghiệp của gã bắt đầu khởi sắc, tiến một bước dài hướng tới lý tưởng của mình.
Thế nhưng, Đinh Bạch Thu dần dần cảm thấy không thỏa mãn.
Trong hình dung của gã, sự kết hợp giữa linh hồn và xác thịt mới là phương thức chung đụng đúng nghĩa giữa người nghệ sĩ và quý phu nhân.
Nhưng Tiêu Đức Âm lại có chút khác biệt so với suy nghĩ ban đầu của gã.
Họ Tiêu vốn là thư hương môn đệ, ông nội và cố nội đều là những quan viên lừng lẫy thời tiền Thanh.
Đến nay, cha của Tiêu Đức Âm vẫn là người tôn sùng Nho học, bài trừ phương Tây hóa.
Tiêu Đức Âm dù đã rơi vào lưới tình do gã dệt nên, nhưng vốn lớn lên dưới sự giáo dục chính thống, về bản chất cô vẫn rất bảo thủ.
Cô từ chối lời đề nghị vẽ tranh khỏa thân cho gã, và khi gã đòi hỏi chuyện ấy, cô lại bày tỏ rằng bản thân thực sự cảm thấy bất an sâu sắc về hiện trạng của mình.
Cô nói cô yêu gã, muốn chung sống trọn đời với gã, nên lúc này càng không thể dễ dàng trao thân.
Cô muốn sau khi mình ly hôn, chính thức thành vợ chồng với Đinh Bạch Thu mới dâng hiến bản thân vẹn nguyên cho gã.
Đinh Bạch Thu tuy thất vọng nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, đành nhẫn nại chờ đợi từ từ, tin rằng sớm muộn gì cũng có thể chiếm trọn được người quý phụ xinh đẹp này.
Nhưng sự việc diễn ra dần dần nằm ngoài tầm kiểm soát của gã.
Ban đầu gã cứ ngỡ Tiêu Đức Âm nói muốn ly hôn để lấy gã chỉ là nghĩ chơi cho vui.
Bởi lẽ với gia thế của cô, dù là nhà đẻ hay nhà chồng đều tuyệt đối không bao giờ cho phép chuyện đó xảy ra.
Vì vậy lúc đầu gã cũng chẳng bận tâm.
Gã không ngờ Tiêu Đức Âm lại làm thật.
Trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, nửa năm sau, những lời đồn thổi về mối quan hệ của hai người bắt đầu râm ran trong giới thượng lưu.
Có một ngày, Tiêu Đức Âm hớt hải chạy đến tìm gã với vẻ mặt kích động, nói rằng cô đã đề đạt yêu cầu ly hôn với nhà chồng.
Cha chồng của cô là Cố Ngạn Tông — Bộ trưởng Bộ Tư pháp, nghe nói sắp tới còn có triển vọng thăng lên làm Thủ tướng.
Trong một gia đình như thế, con dâu đột ngột đưa ra yêu cầu này sẽ gây ra chấn động lớn đến nhường nào?
Đinh Bạch Thu sững sờ tại chỗ, khó khăn lắm mới khuyên nhủ được Tiêu Đức Âm đang kích động vạn phần, vừa khóc vừa khẳng định mình nhất định sẽ đấu tranh đến cùng, bảo cô sau này nghìn vạn lần đừng nhắc lại chuyện đó nữa.
Sau đó, gã rơi vào nỗi hoảng sợ tột độ.
Một Tiêu Đức Âm như thế này không phải là người gã muốn.
Vận rủi nhanh chóng ập đến.
Ngày hôm sau, phòng tranh của Đinh Bạch Thu bị cảnh sát Bắc Bình niêm phong, bản thân gã cũng bị bắt đi, nhốt chung phòng với lũ lưu manh du côn, ngày ngày bị ăn đòn.
Nửa tháng sau, gã mới được thả ra.
Việc này là do nhà họ Cố hay nhà họ Tiêu làm, Đinh Bạch Thu không rõ, nhưng gã thừa biết đây chỉ là một lời cảnh cáo nhỏ dành cho mình.
Nếu gã còn dám qua lại với Tiêu Đức Âm, thứ chờ đợi gã phía trước tuyệt đối không đơn giản là cảnh ngục tù nữa.
Đinh Bạch Thu hoảng sợ như con chó mất nhà, ngay ngày hôm sau đã rời khỏi Bắc Bình, trốn đến Thượng Hải tạm thời lánh nạn.
...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận