Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Quân Sự Xây Dựng
  3. Huyện Lệnh Đế Sư (Dịch)
  4. Chương 74: Triệu Tĩnh?

Huyện Lệnh Đế Sư (Dịch)

  • 32 lượt xem
  • 735 chữ
  • 2026-03-23 23:21:31

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Trong hoàng cung.

Tiêu Linh Linh đang đi dạo trong Ngự Hoa Viên, lúc này là cuối hạ, các loài hoa đang đua nhau khoe sắc rất đẹp, nhưng hình như so với lúc trước lại có vẻ yên tĩnh hơn rất nhiều.

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Lục Uyên vội vàng bước vào: “Bệ hạ”. “Sao vậy?” Tiêu Linh Linh tùy ý hỏi.

Lục Uyên do dự một chút, nhìn về phía các nha hoàn hai bên trái phải, Tiêu Linh Linh thấy vậy xua tay: “Lui ra đi”.

Cung nữ và thái giám liền rời đi, Tiêu Linh Linh nói: “Sao vậy, ta thấy ngươi đang rất vội vã”.

Lục Uyên cũng không biết nên nói như thế nào, suy nghĩ một chút mới thấp giọng nói: “Bệ hạ, Lâm lão báo tin tới, nói là Huyền Sách điện hạ đã rời cung”.

“Cái tên khốn này, ta thấy hắn lại ngứa da rồi, mới yên thân được hai ngày giờ lại gây chuyện nữa!”

Tiêu Linh Linh nghe vậy thì vô cùng tức giận, nhưng ngay sau đó đã phản ứng lại: “Không đúng, hắn ra khỏi cung như thế nào? Cấm quân hoàng thành không biết đang làm cái gì nữa!”

Lục Uyên vội vàng nói: “Bệ hạ, chính là Triệu Tĩnh để ngài ấy giả dạng thành thái giám mang ra khỏi cung”.

“Triệu Tĩnh?”

Tiêu Linh Linh yên tâm nói: “Nếu như có Triệu Tĩnh đi theo, có lẽ sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu”.

Kể từ khi lão Thái sư bị làm tức giận đến ngất đi, Triệu Tĩnh tiếp quản việc dạy học, Nữ đế bệ hạ vẫn khá hài lòng với hắn, chưa nói tới những chuyện khác, mấy ngày nay Huyền Sách còn biết học thuộc bài.

Tất nhiên, điều này cũng có thể là do công lao dùng kiếm thúc giục mỗi ngày của trẫm.

Tiêu Huyền Sách có thay đổi, nên Nữ đế bệ hạ tự nhiên thấy Triệu Tĩnh cũng vừa mắt hơn, chưa kể hai dòng thơ về việc ích lợi cho tồn vong của đất nước vẫn còn treo trong Ngự Thư Phòng của Nữ đế bệ hạ.

Người có thể viết được những câu thơ như vậy nhất định phải là người có lý tưởng cao cả đối với đất nước và nhân dân, ít nhất đó là những gì Tiêu Linh Linh nghĩ.

Lục Uyên cười khổ: “Bệ hạ, là do có Triệu Tĩnh đi theo

mới...” “Hả? Làm sao vậy, chẳng lẽ tên khốn đó dẫn Huyền Sách đi dạo thanh lâu!”. Sắc mặt Tiêu Linh Linh tối sầm lại.

Mặc dù nàng đã đóng cửa Giáo Phường Tư, nhưng nàng cũng biết được có một số địa điểm trong hoàng thành treo đầu dê bán thịt chó, hơn nữa những nơi này còn có liên quan đến một số vương tộc.

Đối với việc này, Nữ đế bệ hạ cũng không còn cách nào, chỉ cần đối phương kiềm chế, nàng cũng chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ.

Lục Uyên vội vàng nói: “Cái đó thì không có”. “Vậy thì tốt”. Tiêu Linh Linh thở phào nhẹ nhõm.

Lục Uyên thận trọng liếc nhìn Nữ đế bệ hạ rồi mới lên tiếng nói: “Lâm lão nói, Triệu Tĩnh đã bán Huyền Sách hoàng tử cho một tên ăn mày ở Triêu Dương Môn. Lúc này điện hạ đang xin ăn ở Triêu Dương Môn”.

“Ngươi nói cái gì!”. Trước mắt Tiêu Linh Linh tối sâm, suýt chút nữa ngất đi.

Triêu Dương Môn.

Một tên ăn mày nhỏ khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi, ngồi dưới đất khóc rất thảm thiết, nước mắt nước mũi tèm lem.

“Đâu có ai bắt nạt người khác như các ngươi vậy! Ta xin tiền cũng đánh, không xin tiền cũng đánh, ngồi cũng đánh không ngồi cũng đánh! Đều là ăn mày như nhau các ngươi dựa vào cái gì mà đánh ta?”

“Triệu Tĩnh! Triệu Tĩnh! Ông đây không muốn chơi nữa! Cmmn trả tiền lại đây!”

“Triệu Tĩnh, ngươi ở đâu!”

Những người xung quanh vây xem cảm thấy rất thú vị, Triệu Tĩnh vốn vẫn luôn lẫn trong đám người vội vàng chạy ra, kéo Tiêu Huyền Sách đứng dậy, vẫy tay liên tục.

“Được rồi được rồi, đừng tụ tập nữa, nhìn cái gì mà nhìn? Chưa từng thấy ăn mày bị bắt nạt sao? Giải tán hết đi!”

Hồi lâu mới kéo Tiêu Huyền Sách đến một góc vắng không người, nhìn mặt mũi bầm dập do bị ăn mấy trận đòn của Tiêu Huyền Sách, trong lòng Triệu Tĩnh cảm thấy có chút băn khoăn.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top