Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Quân Sự Xây Dựng
  3. Huyện Lệnh Đế Sư (Dịch)
  4. Chương 57: Nô tỳ tuân lệnh

Huyện Lệnh Đế Sư (Dịch)

  • 4 lượt xem
  • 922 chữ
  • 2026-03-23 23:15:53

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Nữ Đế bệ hạ!

Trong khoảnh khắc đó, mồ hôi lạnh đã lấm tấm trên trán Triệu Tĩnh!

Tiêu Huyền Sách ở một bên, dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Triệu Tĩnh, tên này quả nhiên rất gan dạ, dám gọi thẳng họ đại tỷ mình trước mặt nhiều người như vậy.

“Triệu ái khanh nói gì?”, Tiêu Linh Linh cau mày, tên này đúng là to gan lớn mật rồi!

Triệu Tĩnh giật mình, vội vàng cúi đầu: “Không! Không có nói gì, vi thần được diện kiến Thánh dung, trong lúc nhất thời bị uy nghiêm của Hoàng thượng thu hút, tâm thần chấn động nên mới nói lời không suy nghĩ!”

Mẹ kiếp, thế này thì xong rồi, sao người này lại là Nữ Đế bệ hạt

Mình còn không sống nổi ư?

Nhớ lại chuyện trước đó ở huyện Nguyên Giang, mình lừa đối phương nhắm mắt rồi thả dê, Triệu Tĩnh đã cảm thấy đầu mình không còn ở trên cổ nữa.

Trời muốn diệt ta!

Những đại thần xung quanh vẫn chưa kịp phản ứng là đã nghe thấy những lời nịnh bợ của Triệu Tĩnh thì chút kinh ngạc.

Hay quá, còn bảo là bị uy nghiêm của thiên tử thu hút, thằng nhà quê này, nói láo cũng không thua kém chúng ta chút nào!

Tiêu Linh Linh không tin lời Triệu Tĩnh nói. Nàng đã quen biết Triệu Tĩnh lâu, nàng cũng biết Triệu Tĩnh ngày thường treo ở bên miệng, cái gì con mẹ nó, con mẹ nó đều là lời mắng chửi người.

Nàng cười khẩy: “Vậy sao, không ngờ ái khanh lại sợ hãi đến vậy”.

Triệu Tĩnh cúi đầu, lúc này bi thương đã vượt qua sự đau khổ: “Xin bệ hạ tha tội”.

“Ái khanh nói đùa rồi, dẹp yên lũ lụt, ngươi là công thần, nào có tội gì?”, Nói đến bốn chữ cuối cùng, Tiêu Linh Linh gần như cắn răng nghiến lợi.

Cảm giác lạnh lẽo ấy, ngay cả những quan lại dưới đài cũng cảm nhận được, có vẻ như tên này tèo rồi, dù có công bình định lũ lụt thì cũng có lẽ phải mất mũ cánh chuồn thôi.

“Mã Tổng quản”. Nhìn Triệu Tĩnh đầy mồ hôi, Tiêu Linh Linh gọi một tiếng.

“Nô tài có mặt”. Thái giám Tổng quản cũng không biết chuyện gì xảy ra, sao Nữ đế bệ hạ bỗng nhiên trở nên khó chịu như vậy?

“Đưa Triệu đại nhân đi xuống chờ, lát nữa trẫm sẽ cùng Triệu đại nhân ôn chuyện cũ”. Tiêu Linh Linh cười một tiếng.

Nụ cười ấy trong mắt Triệu Tĩnh chẳng khác gì nước mắt của cá sấu.

Mình tiêu rồi.

Đi theo sau thái giám tổng quản rời khỏi đại điện, trong lòng Triệu Tĩnh đã bắt đầu suy nghĩ cách cầu xin cho mình được chết toàn thây.

Mã tổng quản rõ ràng là một người tốt bụng, nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn của Triệu Tĩnh thì vội vàng an ủi: “Triệu đại nhân cũng đừng quá lo lắng, lũ lụt ở Giang Châu do đại nhân hiến công dẹp yên, mặc dù hoàng thượng sẽ vì chuyện huyện Nguyên Giang nghèo đói mà trách phạt, nhưng cuối cùng đại nhân vẫn có công lao, hơn nữa hoàng thượng vẫn luôn nhân từ”.

Triệu Tĩnh cười khổ, thở dài không nói. Đây đã không phải là chuyện trách phạt hay không nữa rồi, mình thả dê hoàng đết Chờ chút nữa không phải sẽ bị xẻo thịt sao?

Đi một đoạn đường, miên man suy nghĩ, Triệu Tĩnh cũng dần trở nên không quan tâm nữa.

Chết tiệt, tuy rằng còn chưa hưởng thụ đủ, nhưng muốn giết thì giết, ông đây đường đường là một nam tử hán, còn sợ một mình ngươi hay sao, nói không chừng còn có thể xuyên việt một lần nữa làm hoàng đế hay thế tử gì đó!

Nghĩ như vậy, trong lòng Triệu lão gia đột nhiên không còn sợ hãi như vậy nữa.

Bởi vì sợ hãi cũng chẳng ích gì.

Cuối cùng, hắn được thái giám tổng quản dẫn đến ngự hoa viên để chờ.

Ở bên kia, cuối cùng Tiêu Linh Linh cũng đã hạ triều, Lục Uyên cẩn thận hầu hạ theo bên cạnh, đi được một đoạn đường Tiêu Linh Linh mở miệng: “Lục Uyên, đi lấy kiếm Thiên Tử cho ta”.

Lục Uyên có chút ngơ ngác nhưng vẫn làm theo.

Chưa đi được mấy bước thì gặp cung nữ thái giám, Tiêu Linh Linh liền cho họ lui xuống, đặc biệt căn dặn không ai được phép đến gần khu vực Ngự hoa viên. Cuối cùng, khi sắp bước vào Ngự hoa viên.

Lục Uyên cầm kiếm bước tới, Tiêu Linh Linh nhận lấy kiếm rồi nói với Lục Uyên: “Lục Uyên, ngươi cũng lui xuống đi”.

“Nô tỳ tuân lệnh”.

Mặc dù không biết hoàng thượng muốn kiếm làm gì, nhưng Lục Uyên cũng có thể đoán ra chắc chắn sẽ không phải là chuyện tốt lành gì, vội vàng lui sang một bên.

Lúc này sắc mặt Tiêu Linh Linh mới trầm xuống, cầm kiếm đi vào trong hoa viên, Triệu Tĩnh giật mình quay phắt lại, ánh mắt rơi vào thanh kiếm trong tay Nữ Đế bệ, mép miệng giật giật.

Đây là muốn tự tay chém đầu mình sao!

Vừa nhìn thấy khuôn mặt của Triệu Tĩnh, Tiêu Linh Linh lập tức tức giận đến mức không thể kiềm chế được.

Đồ khốn này, dám măng trẫm trước mặt nhiều người như vậy, hôm nay ta sẽ cùng nhau tính sổ cả nợ cũ lẫn nợ mới!

Tiêu Linh Linh hung hăng lao tới, còn chưa kịp rút kiếm ra, Triệu Tĩnh đã bùm quỳ xuống một tiếng ôm lấy chân của Nữ Đế bệ hạ: “Bệ hạ tha mạng!”

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top