Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Quân Sự Xây Dựng
  3. Huyện Lệnh Đế Sư (Dịch)
  4. Chương 48: Vậy cũng được!

Huyện Lệnh Đế Sư (Dịch)

  • 5 lượt xem
  • 675 chữ
  • 2026-03-23 23:12:33

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Mẹ kiếp, đám đầu gỗ này còn ngẩn ngơ gì vậy, mau khóc đi!

Triệu Tĩnh vừa lau nước mắt vừa vươn tay, lặng lẽ nhéo đùi Trương Long một cái.

Trương Long nhảy dựng lên, làm đám thái giám truyền chỉ của Mã Bảo giật mình, tiếp theo họ thấy Trương Long quỳ trên đất khóc nức nở, không đúng, là khóc rống.

Trương Long vừa khóc vừa bò lên trước: “Đại nhân! Mọi người đã đến rồi, chúng tôi sống không nổi nữa! Nha môn không phát lương hai năm rồi, cuối cùng các vị cũng tới xem huyện Nguyên Giang của chúng ta!”

Có Trương Long dẫn dắt, dân chúng sau lưng tức khắc ngộ ra. Đạo diễn đã hô: Action!

Ông chủ Phong Nguyệt Lâu toàn thân dính phân heo nhào. lên trước ôm chân Mã Bảo: “Đại nhân, ngươi mau cứu huyện Nguyên Giang chúng tôi, nhà thảo dân chết đói ba người rồi!”

Mã Bảo sợ tới mức mặt mày tái mét, từ nhỏ hẳn ta tiến cung, tịnh thân xong thì bắt đầu sinh ra tính thích sạch sẽ, trên người mặc áo bào đỏ cũng sạch tinh tươm, nếu dính đống phân heo này thì còn khó chịu hơn chết.

Hản ta không ngừng lùi ra sau trốn, mà vẫn không tránh được đối phương, người kia vẫn bò trên đất: “Không được, ta sắp chết đói! Mau cho ta ăn!”

Triệu Tĩnh tranh thủ nhìn sang, mẹ nó, thằng cha này do ai tìm tới thế, diễn không đạt gì cả, trừ tiền!

Mã Bảo thấy Triệu Tĩnh thì vội kêu lên: “Triệu đại nhân, đây. là, đây là...”

Triệu Tĩnh lau đi nước mắt không tồn tại, thở dài nâng mắt nhìn đối phương: “Hầy, đại nhân, huyện Nguyên Giang chúng ta thảm quá thảm!”

“Đúng vậy, nha môn sắp không còn cơm ăn rồi!”, Trương Long hùa vào một câu.

Triệu Tĩnh xua tay: “Được rồi, được rồi, đứng lên hết đi, nhường ra con đường cho đại nhân của chúng ta vào thành!”

Mã Bảo tỏ ra khó xử, mắt nhìn đám dân chạy nạn, ánh mät kia như muốn ăn hắn ta vậy, giờ mà đi vào thì liệu đám người kia có lục soát người mình không, đói tới mức này thì chuyện gì mà không làm được?

“Thôi không cần, chúng ta tới tuyên chỉ, làm xong thì đi, trong cung cũng còn không ít việc!”, cũng may một tiểu thái giám lanh trí nhìn ra Mã Bảo khó xử, vội nói.

Nghe thế, Mã Bảo cũng gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy, Triệu đại nhân, chúng ta còn có việc không thể ở lâu!”

“Vậy à!”

Triệu Tĩnh tỏ ra tiếc hận: “Vậy cũng được!”

Mã Bảo vừa nghe thế thì vội tuyên đọc thánh chỉ, thánh chỉ vừa đọc xong, hắn ta không nói thêm với Triệu Tĩnh câu nào mà đã leo lên xe ngựa bỏ chạy.

Mẹ nó, huyện gì thế này, khác nào địa ngục nhân gian chứ! Nhìn thôi cũng khiến người ta đau lòng, đám kia đói tới mức

sắp ăn thịt người luôn rồi!

Thấy đoàn xe chạy với tốc độ cực nhanh, Triệu Tĩnh nhẹ nhàng thở ra, coi như đã qua ải.

Sau đó, cảm giác sởn gai ốc truyền lên từ sau lưng lan khắp toàn thân hẳn.

Quái lạ, sao lạnh dữ vậy! Hắn quay đầu, thấy hơn trăm đôi mắt sửng sốt nhìn mình.

Còn không đợi hắn kịp nói chuyện, một huyện dân đã kích động hỏi: “Lão gia, người sắp vào kinh à!”

Vừa rồi lúc Mã Bảo tuyên đọc thánh chỉ, họ đều nghe thấy hết, gì mà công lao cái thế, mau chóng vào kinh báo cáo công tác.

Triệu Tĩnh thở dài, huơ huơ thánh chỉ trong tay: “Chuyện này còn chưa rõ à?”

“Đại nhân, người không thể đi!”

Lời này vừa dứt, một đám khóc lóc nhào tới, âm thanh vang dội, đạt hơn khi diễn kịch lúc này nhiều.

Triệu Tĩnh vội lui ra sau: “Đồ chó hoang Lưu lão tam, ngươi tránh ta xa một chút, toàn thân phân heo, đây là quan phục của ông đấy!”

“Đại nhân, người đi thì chúng thảo dân làm sao đây?”

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top