Nửa canh giờ sau!
Cố Phong dẫn theo đám người Ngô Lai, một đoàn kéo đi mấy trăm mạng, hùng hùng hổ hổ rời khỏi khu ký túc xá.
Động tĩnh lớn thế này ngay lập tức thu hút sự chú ý của vô số đệ tử ngoại môn.
"Hình như bọn Quách Nhân Khải mời được cao thủ nào rồi, đang kéo nhau đi trả thù đám đệ tử cũ kìa."
"Cao thủ? Cao thủ cái nỗi gì, cùng lắm cũng chỉ là Luyện Thể tầng chín. Mấy đứa tân binh chân ướt chân ráo vào cửa làm sao ăn được đám ma cũ đã lăn lộn ở ngoại môn vài năm?"
"Chuẩn đấy, cho dù sức mạnh thể chất có ngang nhau đi nữa thì kinh nghiệm thực chiến giữa ma mới và ma cũ vẫn một trời một vực."
"Kệ đi, có kịch hay để xem là được, quan tâm làm gì."
"..."
Rất nhanh sau đó, dưới sự chỉ điểm của Ngô Khởi, cả bọn đã tóm được một tên đệ tử cũ từng tham gia vào vụ cướp bóc Yến Hề Hề.
Cố Phong chẳng thèm nói nhảm, trực tiếp lao vào đấm luôn!
Đối phương còn chưa kịp định thần thì đã bị một cước giẫm chết gí bên dưới, nửa thân người lún sâu xuống đất, tay chân quờ quạng loạn xạ.
"Mấy người có biết tôi là ai không mà dám cướp của ông đây?"
"Cướp cái thá gì nhà anh, ông đây có cần biết anh là thằng nào đâu."
Cố Phong thẳng tay vả bốp vào mặt gã một phát nảy lửa, rồi thô bạo giật phăng chiếc túi trữ vật ở ngang hông.
Mở ra nhìn một cái, máu nóng trong người anh lập tức bốc lên ngùn ngụt.
Mẹ kiếp, nghèo rớt mồng tơi!
Trong túi trữ vật ngoài hơn trăm viên linh thạch cùng vài lọ đan dược rẻ tiền ra thì chẳng còn cái vẹo gì khác.
Đây mà là đệ tử ngoại môn của Lạc Hách Tông đấy à?
Sao cảm giác còn nghèo mạt rệp hơn cả đám tu sĩ lang thang bên ngoài thế này.
Thấy bộ dạng nổi trận lôi đình của Cố Phong, tên đệ tử đang bị giẫm dưới chân khẽ nhếch mép, lộ ra nụ cười giễu cợt.
"Bốp—"
"Cười cái gì mà cười, không có tiền mà tự hào lắm đấy à?"
Cố Phong lại vả thêm một phát cực mạnh vào mặt gã.
Yến Hề Hề đứng bên cạnh khẽ nói:
"Cố Phong, đám đệ tử ngoại môn này khôn ranh lắm. Trừ khi nhận nhiệm vụ đặc biệt phải ra ngoài, chứ bình thường trên người chúng chẳng bao giờ mang theo đồ có giá trị đâu, tụi nó bị cướp đến quen rồi."
"Anh tên Cố Phong đúng không, túi trữ vật anh cứ cầm đi, tôi nhận thua, giờ cho tôi đi được chưa?"
Tên đệ tử kia tỏ vẻ nghênh ngang, có chỗ dựa vững chắc nên chẳng sợ hãi gì.
"Cạn lời thật chứ, đám tân binh này thiếu kinh nghiệm quá. Thời điểm đi cướp bóc ngon ăn nhất là ngày tông môn phát tài nguyên tu luyện kìa. Giờ thì hay rồi, uổng phí mất một cơ hội, theo quy định thì trong vòng nửa năm tới không được cướp của hắn nữa."
Mấy tên đệ tử đứng xem hóng hớt xung quanh bàn tán xôn xao.
Thế nhưng, bọn họ đã quá coi thường Cố Phong rồi.
Chỉ thấy hai tay anh múa may liên hồi, ra tay nhanh như chớp lột sạch trường bào, giày ủng của gã ra, chỉ để lại đúng một chiếc quần đùi, rồi tiện tay dùng luôn thắt lưng treo ngược gã lên cành cây.
Ánh mắt Cố Phong quét qua bốn phía, dõng dạc hét lớn:
"Mấy người đứng đấy truyền tin ra ngoài hộ ông đây, đứa nào từng cướp đồ của bạn tao, lúc ra ngoài nhớ mang theo món đồ có giá trị không dưới một vạn linh thạch hạ phẩm, bằng không cái kết của tụi mày sẽ y chang thằng này!"
Lời này vừa thốt ra, tất cả những người có mặt đều trợn tròn mắt, mặt nghệt ra vì không thể tin nổi.
Ngẫm kỹ lại mới thấy, cách làm này của Cố Phong quả thực không hề vi phạm quy định của ngoại môn, có điều hơi chơi dơ một chút, người bình thường có cho kẹo cũng không nghĩ ra được trò hạ cấp này.
"Hơ hơ, một thằng nhóc tân binh mới vào ngoại môn mà lấy đâu ra cái gan hống hách thế nhỉ?"
Một giọng nói vang lên, ngay lập tức có mười mấy tên xuất hiện chắn trước mặt Cố Phong.
Tên nào tên nấy vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, trên người dao động khí thế của Luyện Thể tầng chín, mặt mày bặm trợn trông vô cùng hung ác.
"Mấy thằng này có đứa nào từng cướp của tụi mày không?"
Cố Phong quay sang hỏi.
Ngô Khởi nhíu mày, trong lòng có chút lo lắng đáp:
"Đứa có đứa không!"
Đám ma cũ này không phải hạng Luyện Thể tầng chín tầm thường, lực chiến của chúng vượt trội hơn hẳn bọn họ.
Nói không ngoa chứ trong đám ma mới, dù có chọn ra ba tên sừng sỏ nhất Luyện Thể tầng chín (không tính Cố Phong) hợp lực lại thì đa phần cũng chẳng phải đối thủ của tụi nó.
"Hay là thôi đi anh!"
Yến Hề Hề khẽ kéo vạt áo Cố Phong, thấp giọng khuyên can.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận