Lời vừa thốt ra, toàn bộ quảng trường rúng động, khán giả xung quanh sợ đến mức vô thức lùi lại vài bước.
Những tiếng rên rỉ thảm thiết trên sân cũng im bặt.
Đám thiên kiêu ai nấy mặt mày hoảng hốt, chật vật dịch chuyển thân thể, cố gắng giấu cái mông của mình vào góc chết mà Cố Phong không nhìn thấy.
"Nhanh cái chân lên, lột hết quần áo ra cho tôi."
Cố Phong sầm mặt, chẳng thèm giải thích nhiều với đám đông, anh tiến lên một bước, mặc kệ những tiếng la oai oái như chọc tiết lợn của đối phương, thẳng tay lột sạch trường bào và giày của bọn họ, dọn trống một chiếc túi trữ vật chỉ để chuyên đựng quần áo với giày dép.
Tốc độ của anh nhanh đến mức thượng thừa, cứ như thể đã diễn tập qua hàng vạn lần, vô cùng điêu luyện.
Mọi người có mặt đều hóa đá. Cái thủ pháp lột đồ này còn mượt mà hơn cả mấy kỹ nữ ở lầu xanh, khiến ai nấy vừa khóc vừa cười.
"Cậu... cậu đừng có quá đáng nhé! Cướp túi trữ vật của tụi tôi chưa đủ, giờ còn lột cả quần áo, ngoại môn Lạc Hách Tông không có vương pháp nữa à?"
Một tên thiên kiêu vừa gầm lên chống cự liền bị trấn áp không thương tiếc.
"Hừ, chỗ này là ngoại môn Lạc Hách Tông đấy à? Các người đã là đệ tử Lạc Hách Tông chưa?"
"Tin hay không tôi đánh cho các người nhập viện, khỏi tham gia khảo hạch luôn bây giờ?"
Nghe câu này, đám thiên kiêu trên sân mới chịu ngoan ngoãn ngậm miệng, lẳng lặng chịu đựng nỗi sỉ nhục này.
Chọc giận khắc tinh này thì khả năng cao là bị tẩn cho một trận thừa sống thiếu chết, khỏi thi cử gì nữa.
Khán giả xung quanh được một phen cười đau ruột, hôm nay họ đúng là mở mang tầm mắt.
Nghèo đến mức không còn cái quần đùi bọc thân, đám thiên kiêu này dù chưa thảm đến mức đó nhưng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Hơn một trăm vị thiên kiêu, giờ trên người chỉ độc nhất một chiếc quần đùi, ngoài ra trống trơn không còn gì cả.
"Nhìn lão Sào Nguyên này thô kệch, mặt mũi đen nhẻm thế mà body trắng trẻo ra phết."
"Ờ, cái cậu Quách Nhân Khải trông gầy gầy vậy mà cơ ngực khá là mlem đấy."
"Mạnh Tiểu Thiên đúng là danh bất hư truyền, ngoài cái mặt tiền đẹp trai ra thì đúng là phế vật toàn tập."
"..."
Những tiếng xì xào bàn tán của đám đông như xát muối vào lòng, khiến hơn một trăm vị thiên kiêu cảm thấy nhục nhã ê chề.
Nỗi nhục này còn đau đớn hơn cả việc bại trận gấp trăm lần.
"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, ai bảo các người lập hội hội đồng để bắt nạt tôi chứ?"
"Ăn đòn thì phải đứng nghiêm chỉnh, thế mới là đấng nam nhi. Hỡi các vị thiên kiêu đáng yêu, hãy dũng cảm ngẩng cao đầu lên mà đối mặt với cuộc đời đi nào!"
Đánh người né mặt, mắng người né khuyết điểm, nhưng Cố Phong thì chấp hết, không kiêng nể ai.
Quá thâm độc, tên đạo tặc che mặt này lần này rõ ràng là đắc tội chết cả đám thiên kiêu rồi, nhưng phải công nhận khí phách của anh quá lớn.
Thiên kiêu thì hiếm ai xuất thân nghèo hèn, kiểu gì chẳng có chút bối cảnh chống lưng, vậy mà anh thật sự chẳng ngán một ai.
"Tiện đây thông báo cho mọi người một tin vui."
Nhìn đống chiến lợi phẩm chất thành núi, Cố Phong cảm thấy mang theo bên người phiền phức quá, kiểu gì chẳng phải bán, chi bằng thanh lý luôn cho đám thiên kiêu này.
So với bên ngoài, đám này chắc chắn ra giá hời hơn.
"Xét thấy ngày mai các người phải tham gia khảo hạch nhập môn, tôi đây với tư cách là đệ tử đặc cách ngoại môn Lạc Hách Tông – tiền bối của các người, cũng không muốn làm tuyệt tình quá. Vì vậy, tôi quyết định bán số đan dược này cho các người, để các người chữa trị vết thương, dốc toàn lực cho buổi khảo hạch ngày mai."
Màn phát biểu đầy "tâm huyết" của Cố Phong khiến đám đông cạn lời.
Cướp đồ của người ta xong lại bán ngược lại cho chính chủ, trên đời sao lại có chuyện vô lý đùng đùng thế này, đứa ngu mới mua.
Ai cũng thừa biết đống đan dược này kiểu gì chẳng bị hét giá trên trời, vượt xa giá thị trường, đám thiên kiêu đâu có ngốc mà cúng tiền!
Quả đúng như dự đoán, sau khi Cố Phong dứt lời, chẳng có một ai hưởng ứng, tất cả đồng loạt quay mặt đi chỗ khác xem như vô hình.
"Này người anh em, vết thương của cậu không nhẹ đâu, lọ Tam Chuyển Tăng Dương Đan này cực kỳ hợp với cậu đấy, mua không?"
"Vết thương của tôi không phiền cậu bận tâm!"
Tên thiên kiêu kia liếc nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ.
Tôi đánh không lại cậu thật, nhưng làm ơn đừng coi tụi tôi là lũ đần được không?
Giây tiếp theo, một tiếng thét như chọc tiết lợn vang lên, chỉ thấy Cố Phong thản nhiên ấn thẳng ngón tay vào ngay vết thương của gã, nhe hai hàm răng trắng bóc ra cười hỏi:
"Vết thương không nghiêm trọng mà sao hét to thế hả?"
"Tôi... tôi mua! Bao nhiêu tiền?"
"Một nghìn linh thạch!"
"Cái gì?! Một lọ mà hét giá một nghìn linh thạch, cậu là ăn cướp à?!"
Tên thiên kiêu kia gào lên thất thanh.
Cái thứ đan dược này ngoài chợ bán có ba trăm linh thạch một lọ, anh ta dám tăng giá lên gấp ba.
"Cậu nói cái giọng gì đấy? Ăn cướp mà còn khuyến mãi đan dược cho cậu chắc? Với lại làm ơn đừng có hiểu lầm, một nghìn linh thạch tôi nói là giá của MỘT VIÊN nhé."
"Phụt——"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận