"Thế thì lùi ra xa một chút, mắc công máu bắn đầy người các người, mất dông lắm!"
Rõ mười mươi là Cố Phong chẳng thèm để Quách Nhân Khải và đám thiên tài kia vào mắt, điều này đã chạm tự ái nghiêm trọng đến lòng tự tôn của bọn họ.
"Vị tiểu thư này, cô đã là em gái của Yến Dạ Tuyết thì bọn tôi sẽ không làm khó cô làm gì. Khôn hồn thì rời khỏi chỗ này đi, bằng không đừng trách bọn tôi ra tay độc ác. Theo quy định của Lạc Hách Tông, đệ tử nội môn không được can thiệp quá sâu vào chuyện ngoại môn, biết điều một chút đi."
Thấy Cố Phong đã quyết tâm khô máu đến cùng, Ngô Khởi chỉ biết cười khổ lắc đầu, lôi kéo Yến Hề Hề rời đi.
Ai nấy đều nín thở ngưng thần, đây quả là một trận đại chiến hiếm thấy trong lịch sử các kỳ khảo hạch.
Một bên là tên đại đạo bịt mặt đầy mạnh mẽ và bí ẩn, một tay quét sạch cả đường thảo khấu, bách chiến bách thắng.
Một bên là liên minh của hơn một trăm thiên tài đến từ khắp các thành trì trong Vân Quận, thực lực thấp nhất cũng từ Luyện Thể cảnh tầng tám trở lên.
Hai bên mà lao vào đập nhau, chắc chắn sẽ là một màn "hỏa tinh đụng Trái Đất" cực kỳ sướng mắt.
Động tĩnh lớn như thế này, sao có thể qua mắt được Lạc Hách Tông.
Từ nửa canh giờ trước, đệ tử gác cổng đã phát hiện ra điểm bất thường.
Ngày mai là đến kỳ khảo hạch tuyển tú của Lạc Hách Tông, bình thường vào tầm này quảng trường trước cổng tông môn đã đông nghẹt người, thế mà hôm nay lại chẳng thấy ma nào.
Thế là, đệ tử gác cổng liền đi ra ngoài kiểm tra, kinh hãi xong xuôi thì cũng không quên nghe ngóng ngọn ngành sự việc.
Sau khi hiểu rõ mọi chuyện, hắn liền vắt chân lên cổ chạy đi báo cáo cho trưởng lão ngoại môn.
Liễu trưởng lão với tư cách là trưởng lão tổng quản ngoại môn, cũng là người chịu trách nhiệm chính cho kỳ khảo hạch tuyển tú lần này, hễ xảy ra chuyện gì thì ông là người đứng mũi chịu sào đầu tiên.
Chẳng kịp hỏi han nhiều lời, ông liền kéo theo vài vị trưởng lão ngoại môn vội vã chạy tới.
"Lão Liễu, đây là tên đệ tử ngoại môn được ông đặc cách tuyển thẳng đấy à, khí phách ngút trời gớm nhỉ!"
Đến cảnh giới của bọn họ thì thính giác cực kỳ nhạy bén, dù cách một đoạn xa cũng đã nghe rõ mồn một nguyên do sự việc.
Khi Mộng trưởng lão biết được Cố Phong – kẻ khơi mào xung đột lần này – chính là đệ tử được Liễu trưởng lão đặc cách tuyển thẳng, ông liền nhịn không được mà thốt lên kinh hãi.
Dùng sức một người để cân hơn một trăm thiên tài Luyện Thể cảnh tầng tám, tầng chín, chuyện này trong lịch sử Lạc Hách Tông cũng hiếm khi xảy ra.
Dù có thắng được hay không, ít nhất thì cái khí phách này cũng đã được ông công nhận.
"Cố Phong? Cái tên nghe quen tai thế, không phải là hắn đấy chứ?"
Một vị trưởng lão khác nhíu chặt lông mày, thốt lên nho nhỏ.
"Chính hắn chứ ai, tên người yêu cũ của Khúc Yên Nhiên, kẻ đã hố của cô ta bốn triệu linh thạch phí bồi thường chia tay đấy!"
Liễu trưởng lão cười khổ nói.
Ông cứ ngỡ Cố Phong sẽ lặng lẽ vào Lạc Hách Tông tìm mình, ai dè thằng nhóc này lại làm nên trò trống chấn động ở bên ngoài thế này.
Đi cướp của bọn cướp đường, ép cho đại đa số người ta phải lên lương sơn làm giặc.
Cái kiểu liều mạng này, đúng là chỉ có hắn mới làm nổi.
Nhưng mà xét lại thì cũng đúng tính cách của hắn, suy cho cùng, hắn là kẻ gan to bằng trời dám hố cả Khúc Yên Nhiên cơ mà!
"Cơ mà cảnh giới của hắn lạ thật đấy, rõ ràng là Luyện Thể cảnh tầng một, thế mà độ dồi dào của khí huyết lại chẳng hề thua kém các thiên tài Luyện Thể cảnh tầng chín đỉnh phong."
Một vị trưởng lão tinh thông nhãn thuật nhìn cốt cách kinh ngạc lên tiếng.
"Thể chất của thằng nhóc này hơi đặc biệt, Luyện Thể cảnh tầng một... Lão Liễu, ông đã kiểm tra qua cơ thể của hắn chưa, không lẽ lại là loại thể chất đó?"
Mộng trưởng lão thắc mắc hỏi.
Trên đời này có ngàn vạn loại thể chất, có những kẻ sinh ra đã khác người.
Theo ghi chép trong cổ tịch, có những đại năng cả đời bị kẹt ở Luyện Thể cảnh nhưng vẫn có thể làm gỏi tứ phương, uy chấn thiên hạ, bởi vì Luyện Thể cảnh của hắn có đến vài vạn tầng.
Lại có những người...
Thế nên, thể chất của Cố Phong dù có đặc biệt thật, nhưng cũng không khiến đám lão già này quá mức kinh ngạc.
"Hì hì, các ông đoán đúng rồi đấy, hắn chính là loại thể chất đó, hay còn gọi là ông hoàng trong làng rác rưởi."
"Phụt... Lão Liễu này, ban đầu tôi còn hơi ghen tị với ông, giờ thì miễn đi nhé."
"Xì, hắn có rác đến mấy thì việc xưng hùng xưng bá ở ngoại môn cũng dễ như trở bàn tay, còn nội môn thì dẹp đi!"
Liễu trưởng lão cười nói.
"Thôi đừng tán phét nữa, sắp đập nhau rồi kìa!"
"Một đám nhóc con Luyện Thể cảnh mà lại khiến lão phu có cảm giác hồi hộp thế này."
"Ha ha ha, tôi cũng thế, hóng trận đại chiến của hai bên quá!"
"Nếu là loại thể chất đó thì còn có cửa để chơi, ít nhất sẽ không xuất hiện thế trận một chiều."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận