Cố Phong vừa về đến Cố gia phủ đệ, lập tức lấy lý do mệt mỏi, phi thẳng về căn viện cũ kỹ ở sau núi.
Sau khi xác nhận không có ai đuôi bám, anh nhanh chân bước vào phòng, đóng chặt cửa lại.
"Hy vọng không làm mình thất vọng!"
Chủ động dẫn xác về Cố gia, rủi ro thì có rủi ro thật, nhưng vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Có sự răn đe của Liễu trưởng lão, Cố gia sẽ không dám quang minh chính đại mưu hại anh, ít nhất là ở trong địa bàn Cố gia thì vẫn an toàn.
Cùng lắm thì mất trắng bốn mươi vạn linh thạch trên người, chứ một khi thành công, anh có thể trực tiếp tống Cố gia xuống đáy xã hội, mười năm tới đừng hòng ngóc đầu lên nổi.
Nhìn đống linh thạch chất cao như núi nhỏ trong túi trữ vật, lồng ngực Cố Phong không khỏi phập phồng kích động.
Cảnh tượng hoành tráng đầy mùi tiền này, anh mới chỉ được thấy một lần duy nhất hồi nhỏ, khi cha dắt anh vào kho báu linh thạch của Cố gia mà thôi.
"Cái cô người yêu cũ này cũng khá bảnh đấy chứ, biết mình thiếu linh thạch cái là vội vàng ship tận tay luôn."
Cố Phong cười hơ hớ, ngay sau đó bốc từng nắm linh thạch, ném thẳng vào chiếc lư hương ba chân nằm sâu trong tâm trí.
Linh thạch vừa ném vào liên tục, phía đáy chiếc lư hương ngoài cùng bên cạnh liền xuất hiện một tia chất lỏng màu sữa.
Chẳng bao lâu sau, một giọt chất lỏng màu sữa to bằng hạt đậu đã ngưng tụ thành hình, nằm im thin thít ở đó!
Lần trước, anh chỉ nhờ vào đúng một giọt chất lỏng này mà tiến một bước dài trên con đường Luyện Thể cảnh.
Tim đập thình thịch, tay run bần bật, Cố Phong tâm niệm vừa động, giọt chất lỏng màu sữa kia liền chui tọt vào trong cơ thể.
Đùng ——
Chất lỏng màu sữa càn quét dữ dội trong người như một vụ nổ thiên thạch, tiếng oanh tạc nổ vang bên tai khiến màng nhĩ anh ê ẩm.
Mười vạn tám ngàn tỷ lỗ chân lông khắp bề mặt da đồng loạt giãn nở, từng luồng chất bẩn màu đen không ngừng đùn ra ngoài.
Chẳng mấy chốc, trên người anh đã đóng một lớp bẩn dày cộm, mùi hôi thối bay nồng nặc khắp phòng, làm người ta muốn nôn mửa.
Luyện Thể chia làm chín tầng: một luyện da, hai luyện thịt, ba luyện gân, bốn luyện xương, năm luyện mạch, sáu luyện máu, bảy luyện tủy, tám luyện tạng, chín luyện phủ.
Cứ một tầng nối tiếp một tầng, tôi luyện thể xác từ trong ra ngoài, cho đến khi khai mở được đan điền để tiến vào cảnh giới tiếp theo — Dẫn Khí.
Sức mạnh nhục thân hiện tại của Cố Phong, nếu xét theo tiêu chuẩn đánh giá của giới tu luyện thì đáng lẽ đã đột phá Luyện Thể tầng một từ tám đời tổ tông rồi.
Nhưng có lẽ đúng như lời Liễu trưởng lão nói, thể chất của anh chính là "vua của các loại rác", tọng liên tù tì hơn mười giọt chất lỏng màu sữa vào bụng mà vẫn kẹt cứng ở Luyện Thể cảnh tầng một, chỉ có cảm giác sức mạnh cơ bắp là cứ tăng lên vù vù.
Nốc hết sạch sành sanh một trăm giọt chất lỏng màu sữa, Cố Phong trầm cảm luôn.
Nhìn số linh thạch ngày càng vơi đi, anh quyết định dừng ngay việc tu luyện.
"Cái quái gì thế này? Một trăm giọt thần dịch mà cũng không độ nổi mình lên Luyện Thể cảnh tầng hai à?"
Điều này làm anh hơi khó nuốt trôi.
Cứ tưởng có bàn tay vàng là sẽ được hack game, bật cheat ngầu lòi bá cháy bọ chét, hóa ra đời không như là mơ.
Kịch bản phế vật nghịch thiên, thiên mệnh chi tử hứa hẹn đâu rồi?
Bước ra đây hộ cái!
Trong cơn bực dọc, anh đấm thẳng một phát vào bức tượng đá bên cạnh.
"Đùng ——"
Tiếng nổ vang trời làm chính anh cũng phải giật bắn mình.
Trong phòng bụi bay mù mịt, bức tượng đá kia xuất hiện vết nứt rạn, chớp mắt sau sụp đổ tan tành.
Sức mạnh quá mức kinh hoàng!
Một đấm đập nát một bức tượng đá, lực nhục thân thuần túy này ước tính phải trên 10.000 cân, ít nhất cũng phải vả ngang ngửa với mấy tay tu sĩ Luyện Thể tầng năm.
Cố Phong véo véo má mình, rồi liên tục đấm ra từng quyền.
Không khí xung quanh rít lên vù vù như sóng dữ đập vào rạn đá, lớp sau đè lớp trước, trong người như có nguồn sức mạnh xài hoài không hết.
Xong một bài quyền cơ bản, Cố Phong nhìn chằm chằm hai bàn tay với vẻ mặt không thể tin nổi.
Lần này thì anh hoàn toàn tin chắc mình đã mạnh lên thật, mà còn mạnh đến mức phi lý.
Dù cảnh giới của anh vẫn dậm chân tại chỗ ở Luyện Thể tầng một, nhưng anh thừa tự tin để chấp hết mấy đứa Luyện Thể tầng năm.
"Chẳng nhẽ mình lại sở hữu cái gọi là thể chất Luyện Thể một vạn tầng trong truyền thuyết? Chuyên dùng để giả heo ăn hổ à?"
Cố Phong sờ sờ cằm, lẩm bẩm một mình.
Mà kệ cha nó đi, thực lực tăng lên mới là chân lý.
Luyện Thể cảnh thì Luyện Thể cảnh, Luyện Thể cảnh cũng chấp hết mọi đối thủ, đấm bay màu mọi cảnh giới không phải là mơ, mỗi tội chưa bay lượn được nên hơi thốn.
Cố Phong vốn tính tình vô tư nhưng bên trong lại rất khôn khéo, những thứ tạm thời chưa thông suốt thì không cần xoắn xuýt làm gì, dù sao Liễu trưởng lão cũng đã nhìn ra anh là loại thể chất gì rồi, tới Lạc Hách Tông là sáng mắt ra ngay.
Liếc nhìn vào túi trữ vật, khóe miệng anh giật giật tội nghiệp.
Tiêu hao kiểu này thì thấu trời xanh quá, bốn mươi vạn linh thạch ban nãy giờ chỉ còn lại vỏn vẹn tầm vạn khối rách.
Đường còn dài, việc còn nhiều, kiếm tiền không được phép ngừng!
Cười hơ hớ một tiếng, Cố Phong bước ra khỏi phòng, đi đến giữa sân.
Anh đi thẳng tới trước một hòn non bộ, tung một đấm đầy bạo lực, hòn non bộ nổ tung xác pháo ngay tại chỗ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận