Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Hoàng Tộc (Dịch)
  4. Chương 9: Gặp mặt ngang trái

Hoàng Tộc (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 795 chữ
  • 2026-09-03 19:09:02

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Nhắc đến mấy đứa nhỏ, Vô Tấn chợt nhớ ra mình cần phải có chút quà ra mắt.

May trong người cậu lúc này vẫn còn giữ hai viên hải châu, thế là cậu yên tâm hẳn.

Đúng lúc ấy, bỗng có tiếng thét lớn vang lên:

"Kim Nhãn Tỳ Hưu tới rồi!"

Tất cả mọi người xung quanh đều biến sắc, vội vội vàng vàng lùi sang hai bên, cúi đầu nhường đường.

Chỉ thấy từ đằng xa, một tốp người phi ngựa phóng tới.

Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi chừng hai sáu tuổi mặc cẩm bào trắng, đầu ngẩng cao ngạo mạn, mặt ngọc mày tuấn, bề ngoài coi như khôi ngô, chỉ có điều đôi mắt quá khổ lại mang theo ánh nhìn vô cùng càn quấy, bất nghĩa.

Kẻ này tên là Hoàng Phủ Trác Ngọc, là đích thứ tôn của gia tộc Hoàng Phủ, nhỏ hơn Hoàng Phủ Duy Minh một tuổi.

Nhưng vì hắn là đích xuất, nên ngôi vị thứ tôn của gia tộc mặc nhiên thuộc về hắn chứ không phải Duy Minh.

Theo quy gia tộc, phàm là người thuộc thứ hệ khi gặp đích tử đích tôn đều phải cúi đầu hành lễ để tỏ lòng tôn kính.

Hoàng Phủ Duy Minh kéo xốc em trai ra sau lưng mình, bản thân thì ngẩng cao đầu không chịu cúi chào.

Hoàng Phủ Trác Ngọc dừng ngựa ngay trước mặt hắn, bĩu môi khinh miệt:

"Thi đậu Cống cử sĩ thì oai lắm chắc? Ngay cả quy củ gia tộc mà cũng quên sạch rồi sao hả?"

Hoàng Phủ Duy Minh nhạt giọng cười:

"Cậu nhớ nhầm rồi đấy! Quy củ của gia tộc quy định: người có công danh được miễn hành lễ – khoản ba, điều mười bốn trong gia pháp, cậu thích thì cứ tự đi mà tra lại cho kỹ!"

" Ta tự khắc sẽ đi xem!"

Hoàng Phủ Trác Ngọc hừ lạnh một tiếng.

Chợt hắn nhìn thấy Vô Tấn vạm vỡ đứng bên cạnh, bèn bật cười mỉa mai:

" Ô kìa, chẳng phải thằng ngốc thứ hai đây sao? Thế nào, mãn hạn tù được thả về rồi à?"

Vô Tấn cười nhạt, thèm chấp nhấp chấp nhả với loại người này.

Trong ký ức của Vô Tấn, chính kẻ này năm xưa đã nghịch lửa đốt trụi từ đường rồi giá họa cho cậu, khiến cậu ăn đòn nhừ tử rồi bị đày sang nước Tề suốt bảy năm.

Nhưng hiện tại, Vô Tấn đã không còn là tên ngốc ngày nào, loại tiểu nhân này tạm thời cứ để hắn nhảy nhót thêm dăm bữa.

Hoàng Phủ Trác Ngọc thấy Vô Tấn phớt lờ mình, trên mặt liền hiện lên vẻ độc ác hiểm độc.

Hắn cúi người xuống, hạ giọng đe dọa:

"Tiểu tử ngốc, có muốn chúng ta chơi lại trò châm lửa đốt Đằng Giáp quân năm xưa không hả?"

Sau lưng Vô Tấn quả thực vẫn còn một vết sẹo lớn do bị bỏng nặng mà trước giờ cậu chẳng rõ nguyên nhân từ đâu, nay nghe câu này liền hiểu ngay là do tên khốn này hãm hại.

Cậu cười lạnh:

"Được thôi! Muốn chơi thế nào tao chiều tới bến."

"Đúng là một thằng ngốc hết thuốc chữa! Bay xem đi, nó vẫn ngốc như ngày nào!"

Hoàng Phủ Trác Ngọc cười lớn.

Nhưng cười được nửa chừng thì hắn khựng lại – ngoài mấy tên tùy tùng buộc phải cười hùa theo, chẳng có lấy một ai hưởng ứng hắn.

Cảm thấy quê độ, hắn thu lại nụ cười, hầm hừ nói với Hoàng Phủ Duy Minh:

" Cái vị trí kia ta khuyên anh tốt nhất nên tự giác từ bỏ đi, bằng không đến lúc mất mặt lại đừng trách ta không nhắc trước!"

Hoàng Phủ Duy Minh lạnh lùng không đáp một tiếng.

Hoàng Phủ Trác Ngọc thấy chuốc lấy nhục nhã liền xì một tiếng khinh miệt, quất roi thúc ngựa nghênh ngang phóng thẳng vào trong phủ.

Đợi hắn đi khuất, nhịp sống quanh cây cầu nhỏ mới tấp nập trở lại.

Hoàng Phủ Duy Minh trả tiền mua diều xong liền kéo tay em trai, cười bảo:

"Đi! Theo đại huynh về nhà, hôm nay anh em ta phải uống cho thật say!"

Bước chân vào phủ, Vô Tấn liền cất tiếng hỏi:

"Hắn vừa rồi là ai vậy đại huynh? Tên tuổi ta có chút quên mất rồi."

"Hắn là con trai thứ của nhị thúc, tên là Trác Ngọc. Bảy năm trước từng lên kinh thành bảo là đi du học, năm ngoái mới về, nổi tiếng là một tên phá gia chi tử ăn chơi trác táng."

"Hắn vừa nãy bảo "cái vị trí đó" là có ý gì? Nghe chừng giống như đang uy hiếp huynh thì phải?"

Hoàng Phủ Duy Minh đảo mắt nhìn xung quanh, thấy có người đi ngang qua bèn hạ thấp giọng:

"Về đến nhà rồi anh nói cho nghe, ở đây không tiện nói chuyện."

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top