Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Hoàng Tộc (Dịch)
  4. Chương 20: Cái Giá Của Sự Nhẫn Nhịn

Hoàng Tộc (Dịch)

  • 8 lượt xem
  • 901 chữ
  • 2026-09-03 20:29:04

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Vô Tấn không màng suy xét sắc bảo thạch bên trong hàm ý điều gì, hắn chỉ đăm đăm nhìn lọn tóc thưa mảnh được bảo quản cẩn mật sau lớp đá quý.

Đó là di vật duy nhất người mẹ quá cố để lại cho hắn.

Sâu thẳm trong tim Vô Tấn dâng lên một nỗi chua xót khó tả.

Hình bóng người mẹ hiền phảng phất hiện về, và trên ngón tay bà cũng từng mang một chiếc nhẫn lam bảo thạch y hệt thế này. Hắn hít sâu một hơi, trịnh trọng tròng chiếc nhẫn vào ngón giữa.

Lúc này, Hoàng Phủ Bách Linh mới cất giọng trầm buồn với Hoàng Phủ Duy Minh:

" Duy Minh à... Chuyện chiếc ghế ứng tuyển vừa rồi, ta thực lòng lấy làm tiếc. Ban đầu ta một mực định giao phó trọng trách ấy cho con, ngặt nỗi sự tình đưa đẩy giờ chỉ còn cách để Trác Ngọc thế chỗ. Hi vọng con có thể thấu hiểu cho nỗi khó xử của ta. Đôi khi ở vị trí gia chủ, ta cũng lực bất tòng tâm, chẳng thể kiểm soát toàn vẹn mọi thứ theo ý mình muốn."

Lồng ngực Duy Minh quặn thắt lại vì thất vọng ê chề.

Chiếc ghế Hộ tào chủ sự ấy là thứ mà hắn khao khát đến phát cuồng, thậm chí từng mơ mộng đến hàng trăm lần.

Cứ ngỡ với công trạng đỗ Cống cử sĩ, hắn sẽ nghiễm nhiên nhận được sự hậu thuẫn tuyệt đối từ tổ phụ, ngờ đâu giờ phút này đây mọi hy vọng đều tan thành mây khói.

Dẫu thất vọng tột cùng nhưng hắn không dám biểu lộ chút bất kính nào lên mặt, chỉ đành nuốt ngược cay đắng vào trong, chắp tay cúi đầu:

–"Tổ phụ đừng bận lòng! Tôn nhi sắp sửa lên kinh ứng thí khoa cử, thực lòng cũng chẳng phân thân ra được. Đa tạ tổ phụ đã nhọc lòng lo lắng cho con suốt thời gian qua."

Nhìn dáng vẻ cam chịu của đứa cháu cưng, Hoàng Phủ Bách Linh thầm thở dài nặng nhọc, trong lòng nghẹn đắng chẳng biết an ủi thế nào.

Trầm mặc hồi lâu, ông đành chuyển hướng câu chuyện:

"Lúc ta vừa đặt chân đến cổng viện, có nghe ngóng được chuyện nhà ta vừa xảy ra tranh chấp gì đó, rốt cuộc là thế nào?"

Chẳng đợi Duy Minh kịp mở miệng, Thích Hinh Lan đã bất chấp tất cả xông lên cướp lời:

"Tổ phụ ơi! Chính cái tên Trác Ngọc hỗn láo đó đã nhẫn tâm bẻ gãy ngón tay của Lạc Lạc nhà con ạ!"

Nàng quỳ rạp xuống trước gót chân vị gia chủ, nước mắt giàn giụa thảm thiết:

"Thằng bé mới tròn năm tuổi đầu mà đã bị trưởng bối cậy thế ức hiếp dã man như vậy. Xin tổ phụ rủ lòng từ bi làm chủ cho mẹ con cháu!"

Hoàng Phủ Bách Linh chấn động toàn thân.

Trong đôi mắt đục ngầu lóe lên tia giận dữ sắc lẹm, ông quay phắt sang chất vấn Duy Minh:

"Lời nàng ấy nói có thật hay không?"

Duy Minh cắn chặt môi, đành phải gật đầu xác nhận, đoạn vội vã đính chính thêm:

"Nhị thúc đã thay mặt đến xin lỗi tụi con hai ba bận rồi ạ. Trác Ngọc cũng một mực thanh minh rằng hắn vô ý lỡ tay trong lúc đùa giỡn..." 

" Vậy sao?"

Hoàng Phủ Bách Linh nhắm nghiền hai mắt, sắc mặt âm trầm đáng sợ:

"Thế ý con định giải quyết vụ này thế nào? Cứ thế ngậm bồ hòn làm ngọt cho qua chuyện ư?"

Duy Minh trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng chỉ biết nghẹn ngào gật đầu:

"Dẫu sao cũng là cốt nhục huynh đệ trong một nhà, con nghĩ nên dĩ hòa vi quý là hơn. Hơn nữa... con tin chắc Trác Ngọc không cố ý ra tay tàn độc với một đứa trẻ đâu ạ."

Hoàng Phủ Bách Linh trân trân nhìn thẳng vào Duy Minh.

Một khoảng lặng chết chóc bao trùm.

Sâu trong đáy mắt vị lão gia dâng lên một nỗi thất vọng tràn trề, ông chậm chạp chống gậy đứng dậy với vẻ mệt mỏi rã rời, buông một câu lạnh buốt:

" Được! Nếu con đã muốn dĩ hòa vi quý, vậy ta chiều ý con. Ta sẽ không màng tới chuyện này nữa. Về phần suất ứng tuyển Hộ tào chủ sự ban đầu ta dự định trao cho con, ngặt nỗi nếu con đã xem trọng hòa khí huynh đệ, sợ đắc tội với kẻ khác, vậy thì ta cũng chẳng ép uổng con nữa."

Nói dứt lời, ông quay sang khẽ gật đầu với Vô Tấn:

"Nếu con muốn góp sức gánh vác gia tộc, cứ việc tìm ta sắp xếp công việc. Nếu thích, con có thể đến nhận chức Quản sự tại kho hàng của tộc! "

"Đa tạ hảo ý của tổ phụ. Chỉ là tôn nhi vẫn còn hoài bão riêng chưa thể dứt ra lúc này, e là tạm thời chưa thể cống hiến cho gia tộc được ạ."

Vô Tấn khéo léo từ chối lời đề nghị của Hoàng Phủ Bách Linh.

Vị gia chủ cũng chẳng lấy làm giận, chỉ liếc nhìn Duy Minh một cái đầy bất lực rồi lắc đầu lê bước bỏ đi.

Duy Minh cúi gằm mặt, đôi môi tái mét không còn một giọt máu.

Hồi lâu sau, hắn mới thở hắt ra một hơi não nề:

"Vô Tấn... cảm ơn đệ."

Chẳng có câu trả lời nào đáp lại.

Khi hắn quay đầu nhìn ra sân, bóng dáng Vô Tấn từ lúc nào đã biến mất tự bao giờ.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top