"Điểm tâm lót dạ cho các vị đây."
Đỗ quả phụ chậm rãi đẩy đĩa mứt quả hồng đỏ rực ra: "Đêm nay trông cậy cả vào các vị."
Nhìn những quả hồng đỏ đến gai người, đám người chơi đều tái mặt, không ai dám động đũa.
Chỉ có Bạch Thu Diệp hờ hững cầm lấy một quả, dáng vẻ thản nhiên như đang ngồi trong một buổi trà chiều sang trọng chứ không phải giữa một sào huyệt quỷ dị.
"Không cần đâu..."
Mạc Kiệt nuốt nước bọt, cố lái sang chuyện khác: "Công việc của chúng tôi cụ thể là gì?"
"Chồng tôi, Đỗ Hữu Phúc vừa mới tạ thế."
Đỗ quả phụ đáp, giọng nói khàn đục: "Ông ấy đang nằm ở trên lầu."
Gương mặt bà ta lạnh lẽo đến cực điểm, khiến đám đông không khỏi rùng mình, cảm giác như có luồng tử khí xộc thẳng vào sống lưng.
"Theo tôi."
Bà ta quay người, lẳng lặng dẫn lối.
Tầng hai là một hành lang hẹp sâu hun hút, không gian bị bóp nghẹt giữa hai phòng ngủ và một thư phòng cũ kỹ.
Đỗ quả phụ đẩy cánh cửa dán chữ "Hỷ" đỏ tươi đến nhức mắt. Đập vào mắt mọi người là bức ảnh cưới khổng lồ treo giữa tường.
Đó không phải là ảnh nghệ thuật, cũng chẳng phải giấy kết hôn đỏ thắm thường thấy.
Bức ảnh chụp một căn phòng tĩnh mịch, hai người ngồi trên trường kỷ, phía sau là một ngôi nhà mái ngói đen ngòm, mở toang như miệng vực.
Cô dâu khoác trên mình bộ hỷ phục đỏ thẫm, khăn voan che kín mặt, chỉ lộ ra những ngón tay trắng bệch, thon dài đến dị thường.
Chú rể bên cạnh vẻ mặt đờ đẫn, đôi mắt vô hồn không tiêu cự, tựa như linh hồn đã tản mát từ lâu. Đóa hoa đỏ thẫm trước ngực càng tôn lên nước da nhợt nhạt, xám xịt của ông ta.
Hai người ngồi sát bên nhau, nhưng tuyệt nhiên không có chút hơi ấm của hỷ sự, chỉ thấy âm khí cuồn cuộn.
Ánh mắt mọi người run rẩy rời khỏi bức ảnh, chuyển hướng về phía chiếc giường.
Người đàn ông trong ảnh đang nằm thẳng đuỗn trên đó.
Ánh nến đỏ từ tủ đầu giường hắt lên, soi rõ đôi mắt mở trừng trừng, con ngươi mờ đục và lớp da bắt đầu chuyển sang màu xanh tử thi. Lồng ngực ông ta tĩnh lặng, không một nhịp thở.
"Ông ấy cần đậu quan ba ngày."
Đỗ quả phụ nói, bàn tay khô héo miết nhẹ lên ống tay áo xám tro: "Đến đêm thứ ba, tôi sẽ cho các vị biết nơi chôn cất. Trong thời gian này, các vị phải lo liệu hậu sự cho chu toàn."
Bà ta đưa ra một phong thư màu đen tuyền: "Đây là yêu cầu công việc cho ngày mai. Nhớ kỹ, phải chờ đến rạng sáng mới được mở."
Phó Dao đánh bạo hỏi: "Nếu chúng tôi lỡ mở sớm thì sao?"
Đỗ quả phụ từ từ quay đầu, cơ mặt không chút dao động, giọng nói mang theo một nỗi bi thương đầy quái đản:
"Tùy cô thôi."
Phó Dao: "..."
Hỏi thừa, đương nhiên là cô không muốn chết sớm rồi.
Mạc Kiệt thận trọng hỏi thêm: "Chúng tôi có cần kiêng kỵ điều gì không?"
Đỗ quả phụ hừ lạnh: "Chẳng phải các vị là đoàn đội tang lễ chuyên nghiệp sao? Lại đi hỏi ngược lại tôi?"
Nói xong, bà ta bỏ lại một câu: "Việc cần nói tôi đã nói hết, ngày kia sẽ rõ", rồi biến mất vào bóng tối của cầu thang.
Ngay sau đó, thiết bị đầu cuối của mọi người đồng loạt rung lên với âm thanh máy móc vô tri.
[Hệ thống thông báo: Chúc mừng! Bạn đã trở thành "Người hành nghề tang lễ".]
[Nội quy lao động (Vui lòng không "nhảy việc" nếu không muốn lên bàn thờ):]
1. Cấm hành hung chủ thuê (Khách hàng là Thượng đế, dù Thượng đế đã chết).
2. Cấm đơn phương nghỉ việc (Trừ khi bạn muốn chuyển nghề làm xác chết).
3. Vui lòng cung cấp dịch vụ năm sao cho người quá cố.
[Nếu vi phạm, mọi hậu quả tự chịu. Sau khi kết thúc nhiệm vụ, chủ thuê sẽ chấm điểm "KPI". Hãy nỗ lực trở thành nhân viên gương mẫu của âm phủ!]
Bạch Thu Diệp nhìn dòng chữ "nhân viên gương mẫu" trên màn hình, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh nhạt.
"Xem ra không moi được thông tin gì từ chủ nhà rồi."
Mạc Kiệt thở dài: "Mọi người đã từng thấy nhóm người chơi nào làm nghề tang lễ này chưa?"
"Có."
Liễu Hạc – chàng trai trầm mặc nãy giờ mới lên tiếng.
"Kết quả thế nào?"
"Toàn quân bị diệt."
Giữa không khí đặc quánh mùi nhang đèn, câu trả lời của Liễu Hạc khiến mọi người lạnh toát tâm can.
Chỉ có Bạch Thu Diệp vẫn điềm nhiên vân vê phong thư đen, ánh mắt hờ hững như thể cái chết sắp tới chẳng qua cũng chỉ là một màn lặp lại của 13 năm tẻ nhạt vừa qua.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận