Anh nhớ rõ cô nàng từng ăn mì gói liên tục suốt một tuần chỉ vì có loại vị mới ra, kết quả là đau dạ dày phải nằm bẹp ở nhà thêm một tuần nữa.
Đợt ấy anh sang tìm Phó Hào, vẫn thấy cô nằm ườn trên sofa xem Slam Dunk, cười đến mức suýt sái cả quai hàm mà nhất định không chịu đi ngủ.
Phó Sảng chống cằm nhìn màn hình điện thoại đang hiện lịch tàu cao tốc, ngoảnh sang hỏi Trần Duy Lỗi:
"Anh mua vé về nhà chưa?"
Trần Duy Lỗi ngẩn người:
"Về nhà?"
"Thì dịp Quốc khánh ấy."
Phó Sảng thấy lạ, nhưng rồi lại thấy chẳng có gì lạ nữa.
Kể từ khi lên đại học, chưa bao giờ thấy Trần Duy Lỗi về nhà vào dịp này.
Lục Dư xen vào:
"Trần Duy Lỗi bận tối mắt tối mũi, lấy đâu ra thời gian mà về. Nhà có 'ngọc thốt hoa cười' nào chờ đợi đâu mà về chứ."
Anh chàng cười một cách đầy gian tà, Phó Sảng nghe vậy thì tay cầm đũa khẽ khuấy mạnh bát mì, tạo nên những vòng sóng lăn tăn.
Trần Duy Lỗi đá cho Lục Dư một cái, rồi nói với Phó Sảng:
"Mới khai giảng được một tháng thôi, nên thường thì anh không về vào dịp này."
Phó Sảng bình thản "ồ" một tiếng:
"Em thì phải về, em còn phải đón sinh nhật 18 tuổi nữa."
Bàn tay đang gắp thức ăn của Trần Duy Lỗi bỗng khựng lại.
Trong đầu anh bất chợt hiện lên một thước phim từ hai tháng trước.
Hôm đó trời mưa tầm tã, xung quanh im ắng đến mức chẳng nghe thấy gì, anh đẩy cửa phòng tắm, bên trong hơi nước nghi ngút mờ ảo.
Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, thân hình mảnh mai, tuyệt đẹp của Phó Sảng đã hằn sâu vào tâm trí anh.
Và cả nụ hôn bất ngờ trên ghế sofa năm ấy nữa...
Anh biết Phó Sảng thích nghịch ngợm, nhưng chẳng thể ngờ cô lại táo bạo đến thế.
Tiếng của Lục Dư đã kéo Trần Duy Lỗi thoát khỏi dòng suy nghĩ mông lung.
"Chào em gái nhé, anh là Lục Dư. Lục trong đại lục..."
Phó Sảng nghe thấy hai chữ "em gái" là trong lòng đã thấy "không vui nhẹ", cô liền nhanh nhảu đáp hộ:
"Dư trong dư thừa đúng không?"
Lục Dư ngớ người một giây rồi cười hì hì:
"Ơ, chuẩn luôn! Thế em tên gì?"
"Phó trong phó thác, Sảng trong sảng khoái hào phóng — Phó Sảng."
Cô cúi đầu, ngón tay lướt nhanh trên ứng dụng đặt vé tàu, chốt ngay một vé hạng hai.
Trần Duy Lỗi nhìn màn hình điện thoại của cô, khẽ mỉm cười.
Ăn xong, Phó Sảng vừa uống soda vừa tỏ vẻ tò mò dò hỏi:
"Các anh có biết chị Hoàng Nhiên không?"
Lục Dư đương nhiên là biết:
"Sao thế? Hoàng Nhiên là bạn cùng lớp với bọn anh mà."
Phó Sảng gật gật đầu, cô đoán chắc là họ phải biết nhau.
Cô vừa ngậm ống hút vừa nói:
"Chị ấy là đội trưởng đội cổ vũ của câu lạc bộ bóng rổ đúng không?"
Lục Dư xác nhận.
Phó Sảng nghịch nghịch lọn tóc, bâng quơ nói:
"Chị ấy muốn mời em vào đội cổ vũ. Đội cổ vũ bên các anh thế nào?"
Nhắc đến chuyện này, Lục Dư chẳng cần dùng lời nói, trực tiếp giơ ngón tay cái lên tỏ ý tuyệt vời.
"Thế em có nên tham gia không nhỉ?"
Phó Sảng hỏi, ánh mắt cô khẽ liếc qua nhìn sâu vào mắt Trần Duy Lỗi, như thể đang phân vân chưa biết quyết định ra sao.
Hồi Trần Duy Lỗi học lớp 12, vì áp lực học tập nên anh chỉ thỉnh thoảng mới chơi bóng rổ.
Anh từng thấy Phó Sảng nhảy cổ vũ, lúc mới tham gia động tác của cô lóng ngóng như vịt con tập bơi.
Nhưng sau đó, Phó Hào có cho anh xem video Phó Sảng thi đấu nhảy cổ vũ tập thể năm lớp 11.
Phó Hào thì chỉ muốn anh xem cái mặt trang điểm "đỏ như đít khỉ" của em gái mình, nhưng khi ấy, ngoài việc nhớ cái mặt hài hước đó, anh còn ấn tượng mạnh với đường nét cơ thể khi cô nhảy — quả thực là một sự lột xác ngoạn mục.
"Tham gia đi."
Trần Duy Lỗi buột miệng nói từ tận đáy lòng.
Anh nghĩ Phó Sảng mặc váy ngắn nhảy múa trông cũng rất ra gì và này nọ.
Phó Sảng tỏ vẻ miễn cưỡng gật đầu:
"Chị Hoàng Nhiên bảo vào đội cổ vũ thì tốt cho chuyên ngành của em. Thôi thì các anh đều bảo tốt, vậy giờ em gọi cho chị ấy luôn vậy."
Một phút sau, Phó Sảng gác máy.
Dù gương mặt không lộ ra chút biểu cảm vui mừng nào, nhưng sâu thẳm trong lòng cô đang bắt đầu mơ về khoảnh khắc được trở lại sân bóng rổ ấy.
Cô nhất định phải để Trần Duy Lỗi thấy được sự thay đổi của mình. Cô muốn trong mắt anh chỉ có bóng hình cô.
Cô muốn từ nay về sau, Trần Duy Lỗi sẽ là người phải chạy theo sau mình.
Đường còn dài, cô nhất định sẽ khiến anh phải nếm trải cái hương vị tương tư mà cô đã từng chịu đựng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận