Tim cô ta bỗng hẫng một nhịp, linh cảm chắc chắn có biến.
“Đổi mật khẩu rồi sao?”
“Mẹ kiếp, chắc chắn là lén lút tằng tịu với con nào rồi!”
Nghiêm Diệc Vân ngẩng đầu lườm anh một cái cháy mặt.
“Cậu thử lại xem.”
Nghiêm Diệc Vân suy đi tính lại, thử đến 4 lần đều sai.
Ở lần cuối cùng, cô ta vận dụng hết chất xám, nhập thử năm sinh của Trần Duy Lỗi.
Đàn ông quả nhiên rất dễ đoán, khóa máy lập tức được mở.
Cô ta dán chặt mắt vào biểu tượng WeChat, thấy có mấy trăm tin nhắn chưa đọc.
Sau khi lướt qua một lượt thấy đa số là tin nhắn nhóm, cô ta bắt đầu sàng lọc xem có đối tượng khả nghi nào không.
“Trần Duy Lỗi cũng ngoan đấy chứ, căn bản chẳng thèm đếm xỉa đến mấy đứa con gái kia.”
Chu Giai Giai nhìn qua, thấy toàn là mấy tin nhắn làm quen theo mô típ cũ rích.
Trong lòng Nghiêm Diệc Vân tạm coi là hài lòng.
Đúng lúc này, một hộp thoại được ghim trên đầu đột nhiên nhảy ra tin nhắn mới.
【Vừa nãy em gọi điện cho mẹ, mẹ em bảo mẹ anh đang ở nhà em chơi, nhắn anh lúc nào rảnh thì gọi điện về cho bác ấy nhiều vào.】
Vài giây sau, lại một tin nữa hiện lên.
【Đừng có mà không gọi đấy nhé.】
Chu Giai Giai nhìn chằm chằm, giọng điệu này rõ ràng là có gì đó không đúng, quan hệ giữa hai người này chắc chắn không chỉ dừng lại ở mức quen biết thông thường.
“Phó Sảng là đứa nào thế?”
Nghiêm Diệc Vân nghiến răng kèn kẹt.
Trong lòng cô ta vốn đã biết con bé em gái của Phó Hào không phải hạng vừa, tối ngày còn nhắn tin bảo người ta gọi điện cho mẹ, điện thoại của bà ấy là đồ chơi hay sao mà phải qua miệng nó truyền đạt?
Nghiêm Diệc Vân liếc nhìn Trần Duy Lỗi vẫn đang không hay biết gì trên sân, ngón tay thoăn thoắt gõ chữ trả lời lại cho Phó Sảng ở phía bên kia.
【Bớt lo chuyện bao đồng đi!】
Phó Sảng đang đắp mặt nạ, lúc nhìn thấy dòng chữ này, lục phủ ngũ tạng như bị chấn động mạnh.
Cô lập tức bật dậy, lột phăng miếng mặt nạ ném bẹt vào thùng rác, rồi vùi đầu vào giường hung hăng vò xé chiếc gối ôm bên cạnh để trút giận.
La Mạn giật mình:
“Cậu sao thế, vừa mới đắp đã vứt đi rồi.”
Phó Sảng thở hổn hển:
“Tại tớ rảnh quá đấy.”
Phó Sảng thực sự là tức đến không còn chỗ nào để nói.
Cô và mẹ mình - bà Tiền Nhã Lan thường gọi điện ba bốn lần một tuần, chuyện gì cũng có thể tám.
Hôm nay cô gọi về nhà, đúng lúc mẹ Trần Duy Lỗi đang ở đấy chơi nên hai nhà mở loa ngoài buôn chuyện rôm rả.
Đúng là ba người phụ nữ làm nên một cái chợ, Phó Sảng cứ thế buôn dưa lê suốt nửa tiếng đồng hồ mới leo lên giường đắp mặt nạ.
Dì Khương cứ xuýt xoa ngưỡng mộ mẹ cô có cô con gái tâm đầu ý hợp, hở tí là gọi điện về, chẳng bù cho cái thằng nhà dì, nửa tháng mới gọi một lần, cứ như làm cho xong nhiệm vụ ấy.
Tiền Nhã Lan cũng bảo Phó Hào nhà mình cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, cá mè một lứa cả thôi, gọi về là chỉ có thiếu tiền.
Quả nhiên đàn ông đều "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", thế nên dì Khương mới dặn Phó Sảng lúc nào đi tập huấn mà thấy anh thì nhắc hộ dì một câu, bảo anh để tâm đến gia đình chút.
Phó Sảng nào có muốn lo chuyện bao đồng, cô bây giờ đều giữ thái độ kính nhi viễn chi, tránh được thì tránh, gặp được thì gặp.
Nhưng bề trên đã lên tiếng, cô không thể ngoài mặt đồng ý rồi quay lưng đi là quên ngay cái kiểu dương phụng âm vi được.
Được rồi, là cô lo chuyện bao đồng.
Cô ném xoẹt cái điện thoại sang bên, lau sạch mặt rồi trùm chăn kín mít đi ngủ.
Nghiêm Diệc Vân thấy đầu dây bên kia im lặng hồi lâu không phản hồi thì trong lòng cực kỳ sảng khoái.
Cô ta trượt tay sang trái xóa sạch hộp thoại, rồi lại thần không biết quỷ không hay nhét điện thoại vào lại túi áo của Trần Duy Lỗi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận