"Anh bảo muốn rượu mạnh nhất, mày đưa anh lọ cồn? Sao mày không đưa luôn lọ thuốc diệt cỏ cho anh thăng thiên luôn cho nhanh?"
Chu Hà chỉ thẳng mặt cái khăn trải bàn mà mắng, nhưng thực chất là đang tế sống cái hệ thống Chủ Thần.
[Bình tĩnh đi. Xét về độ 'mạnh' thì nó đứng số một, chẳng sai tí nào!]
Chủ Thần đáp.
"Không sai cái đầu mày ấy! Mày bảo anh cái thứ này có phải rượu không? Có uống được không? Có được coi là thực phẩm không mà biến ra?"
Chu Hà tức đến mức phổi muốn nổ tung.
[Uống được.]
Chủ Thần thản nhiên nói:
[Ngài yêu cầu loại rượu mạnh nhất. Nếu là trước đây, tất nhiên hệ thống sẽ không chọn loại này. Nhưng hiện tại ngài có cơ thể của kẻ tu luyện, đừng nói là cồn nguyên chất, ngay cả thuốc diệt cỏ ngài uống vào cũng chỉ như nước ngọt giải khát thôi.]
[Vì vậy, khăn trải bàn dựa trên thể chất của ngài mà đưa ra lựa chọn: Cồn công nghiệp chính là thứ 'mạnh' nhất. Logic cực kỳ chặt chẽ, không có lỗi gì hết.]
[Tùy cơ ứng biến, tùy người mà chọn, đạo lý là như vậy.]
Chu Hà há hốc mồm, đứng hình mất năm giây.
Cái chuỗi lý lẽ cùn của thằng Chủ Thần này... thực sự... thực sự là vô liêm sỉ đến mức khiến người ta phát điên!
Lại còn tùy người mà chọn?
Phi, tùy cái mặt mày ấy!
"Được, mày to, mày nói gì cũng đúng, được chưa!"
Chu Hà tức đến mức cười lạnh liên tục:
"Cùng lắm thì anh gọi lại lần nữa. Mấy cái thứ rác rưởi này mà đòi lừa anh à?"
"Lần này anh gọi đích danh tên món, tên rượu, xem mày còn 'hố' anh kiểu gì."
Nói xong, Chu Hà quát thẳng vào cái khăn trải bàn:
"Lên cho anh một mâm 'Mãn Hán Toàn Tịch', thêm hai mươi chai Mao Đài lâu năm!"
Thế nhưng, chờ nửa ngày trời, cái khăn trải bàn xanh lè kia vẫn im lìm không nhúc nhích.
"Gì đây? Chẳng lẽ là hàng 'pha kè' thật? Hỏng rồi à?"
"Hay là... mình gọi nhiều quá? Phải gọi từng món một?"
Chu Hà nghi hoặc.
Truyền thuyết nói Mãn Hán Toàn Tịch có tận 108 món, đúng là cái khăn bé tí này có biến ra cũng không có chỗ mà bày, chắc là do nguyên nhân này rồi.
Nếu chỉ là hạn chế về không gian thì...
"Một phần 'Phật Nhảy Tường', một chai Mao Đài lâu năm!"
Chu Hà lại gọi.
Lần này, cái khăn cuối cùng cũng có phản ứng.
Nhưng phản ứng này khiến ngọn lửa giận vừa mới dịu xuống của Chu Hà lại "bùng" lên như đổ thêm dầu.
"Xin lỗi, để bảo vệ sức khỏe của ngài và tránh việc ăn uống quá độ, hệ thống cấm đặt món liên tục. Chỉ có thể tiếp tục đặt món sau 6 giờ kể từ lần đặt trước."
Trên mặt khăn xanh hiển thị rõ mồn một một dòng chữ đỏ rực như ánh đèn laser, bên cạnh còn có đồng hồ đếm ngược: 05:58:37.
Đó là thời gian chờ cho lần đặt món tiếp theo.
"Vãi cả chưởng... lại còn... cái Đệch... có cả thời gian hồi chiêu!"
"Chủ Thần, mày cố ý chơi anh đúng không? Thông tin quan trọng thế này sao mày không nói sớm?"
Chu Hà tức đến mức không buồn nói năng gì nữa.
[Quan trọng không? Tôi thấy nó bình thường mà?]
"Không quan trọng?"
Chu lão bản cười lạnh.
Mày vĩnh viễn không thể hiểu được tâm lý của một thằng "thần ăn" đã phải gặm bánh mì trắng suốt một tháng trời đâu, và cũng đừng hòng giảng đạo lý với nó.
"Thế giờ mày bảo anh phải làm sao?"
[Chờ 6 tiếng là được thôi mà, ký chủ!]
Chủ Thần bình tĩnh vô cùng, dừng một chút rồi bồi thêm một câu:
[Thực ra, bánh mì trắng chấm mắm ớt Lão Can Ma vị cũng khá ổn đấy, ngài cứ thử xem.]
"Ổn cái con khỉ mốc nhà mày ấy, biến đi cho rảnh nợ!"
Chu Hà gầm lên một tiếng.
…………
Buổi trưa, cái bụng đói meo khiến Chu Hà lẳng lặng móc ra một cái bánh mì trắng to đùng.
Anh liếc nhìn lọ Lão Can Ma trên bàn, oán hận đưa tay ra.
Còn chai cồn nguyên chất kia thì đã bị Chu lão bảnném bay tới tận phương trời nào rồi.
Múc một thìa tương ớt, phết lên bánh mì, Chu Hà cắn từng miếng, nhai ngồm ngoàm.
Chẳng mấy chốc, một cái bánh đã bay màu, anh lại móc tiếp cái thứ hai ra.
"Haizz, thực ra thằng Chủ Thần nói cũng chẳng sai, bánh mì kẹp Lão Can Ma vị... cũng... ra gì phết đấy chứ."
Cái giọng u uất vang vọng trong cửa tiệm.
Bữa này, ít nhất thì... cũng có tí mùi, tí vị rồi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận