Ting! Chúc mừng ký chủ nhận được vật phẩm xanh dương cấp 3: 'Khăn trải bàn ẩm thực'.
Khăn trải bàn ẩm thực?
Chu Hà nghệt mặt ra!
Cái tên này nghe quen vãi chưởng, hình như đã nghe thấy ở xó xỉnh nào rồi thì phải?
Nhất thời anh vẫn chưa nhớ ra nổi.
Tay anh khẽ vẩy một phát, tấm vải xòe ra, hiện ra một tấm khăn trải bàn thêu hoa văn xanh lam ở viền.
Trông nó khá tinh xảo, chất vải mềm mịn như lụa.
Cái thứ này mà cũng là đồ cấp 3 á?
Ngay khi Chu Hà còn đang lùng sục trí nhớ, một đống thông tin về món đồ này liền tràn vào não bộ:
"Khăn trải bàn ẩm thực: Chỉ cần gọi tên món bạn muốn ăn, khăn sẽ biến ra món đó ngay lập tức. Hoàn toàn miễn phí, cung cấp không giới hạn. (Lưu ý: Chỉ giới hạn trong các món ăn thông thường). Vật phẩm đến từ thế giới 'Doraemon', đã được Chủ Thần cải tạo để thích ứng với quy tắc vạn giới."
Doraemon?
"Vãi đạn! Hóa ra là cái món này, cái thứ này... đúng là bảo bối trấn phái cho lũ tâm hồn ăn uống rồi!"
Dù cái giới hạn của Chủ Thần đã dập tắt hy vọng được nếm thử món "Gan rồng mật phượng" của anh, nhưng chỉ riêng cái tính năng ăn sập thế giới miễn phí này thôi đã là quá bá đạo rồi, không hổ là đồ xanh dương cấp 3.
"Mẹ kiếp, cuối cùng anh đây cũng không phải gặm bánh bao trắng qua ngày nữa rồi!"
Chu Hà cảm động muốn rớt nước mắt.
Ăn bánh bao chay bao nhiêu ngày nay, giờ anh uống ngụm nước lọc cũng thấy thoang thoảng mùi nước dùng gà.
Giờ có cái khăn trải bàn ảo ma này rồi, sau này thích ăn gì thì cứ gọi là "triển" thôi.
Ăn đứng, ăn nằm, ăn ngang, ăn dọc, thậm chí kiểu sang chảnh "ăn một bát đổ một bát" cũng là chuyện nhỏ...
Trong thoáng chốc, Chu lão bản đã thấy viễn cảnh cuộc sống hưởng lạc hiện ra trước mắt.
Anh quệt vội đống nước miếng đang chực trào, trân trọng gấp tấm khăn xanh lại cất kỹ, rồi mới liếc nhìn hai quả cầu còn lại.
"Đế xem hai món còn lại là cái nợ gì nào?"
Không chần chừ, Chu Hà thọc tay vào quả cầu vàng.
Quả cầu nổ cái "đoàng", một cặp súng đôi vàng chóe xuất hiện trên tay anh.
"Súng đôi? Nhìn giống Desert Eagle (Lục bạc) thế nhỉ?"
Cầm trên tay là hai khẩu súng màu vàng rực, nòng súng to tổ chảng, trên thân súng còn điêu khắc chi chít những phù văn cổ xưa nhìn rất hầm hố và huyền bí.
"Ơ, băng đạn đâu?"
Chu Hà ngáo ngơ.
Súng mà không có băng đạn thì bắn bằng niềm tin à?
Chưa để anh thắc mắc lâu, lời giới thiệu của Chủ Thần lại dội tới.
Ting! Chúc mừng ký chủ bốc được vật phẩm cấp 2: Thánh Viêm Song Thương.
"Thánh Viêm Song Thương: Di vật cổ xưa mang thuộc tính thần thánh. Do thời gian tồn tại quá lâu, sức mạnh đã bị suy giảm, nhưng uy lực vẫn cực kỳ đáng sợ. Đặc biệt là đối với các sinh vật thuộc tính tà ác, nó sẽ gây ra sát thương hủy diệt."
"Vật phẩm đến từ vị tướng Lucian trong 'Liên Minh Huyền Thoại'. Sau khi nạp năng lượng, súng có thể bắn ra đạn thánh quang, năng lượng không dứt đạn bắn không ngừng, để kẻ địch đón nhận sự phán xét của ánh sáng. Lưu ý: Đã được Chủ Thần cải tạo để thích ứng mọi quy tắc."
Thánh súng Lucian?
"Đây chẳng phải là anh da đen Lucian sao? Tuy tôi thừa nhận là mình cũng thích 'làm ván game', nhưng Chủ Thần à, ông chơi kiểu này thì chúng ta khó mà làm bạn được đấy."
Chu lão bản cạn lời toàn tập.
Không phải cặp súng này lởm, mà là anh không tài nào tiêu hóa nổi cái cảnh tượng mình cầm cặp súng này đi đánh nhau.
Cứ tưởng tượng lúc đang combat căng thẳng với kẻ địch, anh đột ngột rút súng ra rồi gào lên:
"Xem Thanh Trừng đây!",
Sau đó là "tạch tạch tạch" sấy không ngừng nghỉ...
Nghĩ đến đấy thôi mà mặt Chu Hà đã méo xệch đi vì thấy nó "phèn" không chịu nổi.
Nhưng soi kỹ thì cặp súng vàng này cực kỳ tinh mỹ.
Trên thân súng còn khắc một dòng chữ cổ mà Chu Hà nhìn qua là hiểu ngay ý nghĩa:
"Hãy cảm ơn đi! Tôi kết liễu anh bây giờ là để giải thoát anh khỏi sự đày đọa vĩnh hằng đấy — Lucian."
Khét đấy, mùi "làm màu" nồng nặc!
Chu Hà khẽ nhướn mày, nhưng trong lòng lại thấy khoái khoái.
Tóm lại là vẫn duyệt!
Cười toe toét dắt hai khẩu Thánh Viêm vào thắt lưng, Chu lão bản nhìn vào quả cầu trắng cuối cùng, trực tiếp đưa tay chộp tới.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận