"Gói quà cấp 1?"
Chu Hà khẽ động tâm tư.
Đây chính là cái "món quà bí ẩn" mà lão đại Chủ Thần đã hứa hẹn sao?
Có cấp 1 thì chắc chắn là phải có cấp 2, cấp 3 rồi.
Chẳng biết bên trong cái gói cấp 1 này chứa được mấy món hàng xịn xò đây?
Nghĩ đến đây, cái máu tò mò của Chu lão bản lại nổi lên ngứa ngáy hết cả người.
Trong đầu anh, một tia sáng vàng rực từ sâu trong linh hồn hiện ra, lan tỏa nhanh chóng rồi nhuộm cả tâm trí thành một màu kim sa lấp lánh.
Giây tiếp theo, vùng sáng mênh mông đó co rút lại, ngưng tụ thành một chiếc hộp màu trắng sữa.
Cái hộp không lớn lắm, trông cứ như một phiên bản ngăn kéo được phóng đại, bề mặt lượn lờ những dải sáng trắng mờ ảo, đặc quánh như nước, nhìn có vẻ thần bí ra phết.
Ting~
"Bắt đầu phát tặng Gói quà cấp 1. Vì đây là lần đầu tiên mở quà, tỷ lệ nhận được vật phẩm cao cấp tăng thêm 50%."
Giọng nói không nam không nữ, nghe cứ như bị nghẹt mũi của Chủ Thần vang lên.
Ngay tức khắc, Chu Hà thấy không gian trước mặt hơi vặn vẹo, cái rương trắng trong đầu bỗng "cộp" một phát rơi thẳng xuống đất ngay trước mũi chân anh.
"Cái chiêu trò gì đây? Dịch chuyển tức thời à?"
Chu lão bản tuy hơi hết hồn nhưng phần lớn là phấn khích.
Anh nhìn cái rương vừa hiện thực hóa, tay phải đặt ngay lên đó.
Cảm giác chạm vào lạnh toát, nhìn thì giống gỗ nhưng sờ lại ra chất kim loại, trơn nhẵn bóng bẩy, càng làm tăng thêm cái vẻ huyền bí.
"Hàng về, hàng về! Không biết bên trong có gì đây?"
Dù thừa hiểu cái gói quà cấp 1 này khó mà nổ ra đồ gì quá 'hack game', nhưng với cái buff 50% tỉ lệ hàng xịn, Chu Hà vẫn cực kỳ kích động, hai con mắt sáng rực lên như đèn pha.
Anh hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh, nhìn cái rương ảo ma này mà chưa mở ngay, lại quay sang hỏi xoáy Chủ Thần:
"Đây chính xác là gói quà cấp 1 à?"
"Xác nhận."
"Thế bên trong có những gì?"
"Phát tặng ngẫu nhiên, phẩm cấp vật phẩm không cố định. Tuy nhiên, rương cấp càng cao thì tỷ lệ ra đồ xịn càng lớn."
Ra là thế, cũng hợp lý đấy.
Nhưng Chu Hà cứ thấy có gì đó sai sai, cực kỳ sai.
"Sao anh đây cứ thấy như đang chơi mấy cái webgame lậu rẻ tiền thế nhỉ?"
Chu lão bản xoa xà cằm, lẩm bẩm một câu đầy vẻ kỳ thị.
Anh chỉ thuận miệng cà khịa cho vui thôi, chẳng mong cái lão Chủ Thần kia trả lời, ai dè lão ta lại đáp lại thật, mà nghe giọng còn có vẻ 'dỗi'.
Ting! Đây là phương thức được diễn hóa dựa trên khuôn mẫu lý tưởng nhất trong lòng ký chủ. Nếu ký chủ không thích, có thể đổi sang kiểu khác.
Chủ Thần đáp.
"Này Chủ Thần, sao tôi thấy... trong giọng của ông có chút... không vui thì phải?"
"Ký chủ nghĩ quá nhiều rồi."
"..."
Không thèm chấp nhặt với cái đống máy móc ấy nữa, Chu Hà nhìn cái rương trắng, hai tay xoa vào nhau đầy thèm thuồng.
"Mở rương chứ gì? Anh đây vốn nổi danh là 'Bàn tay vàng trong làng bốc thăm', mấy cái món này... xem 'Hồng Thủ Đại Pháp' của anh đây!"
Dứt lời, anh hất mạnh nắp rương ra.
Bên trong rương, ba quả cầu ánh sáng bay lơ lửng trước mắt Chu Hà.
Một trắng, một vàng, một xanh dương.
Ting! Chúc mừng ký chủ bốc được một món vật phẩm trắng cấp 1, một món vàng cấp 2 và một món xanh dương cấp 3.
Ồ?
Ba món đồ, ba cấp bậc khác nhau?
Xem ra vận may cũng không đến nỗi "đen như tiền đồ chị Dậu" nhỉ.
"Cấp khác nhau thì màu cũng khác à?"
Chu Hà vuốt cằm suy tư.
Xem ra cái lão Chủ Thần này còn nhiều thứ để mình phải "vắt sữa" dần dần đây.
Nhưng bây giờ, quan trọng nhất là check xem ba cái món này là cái vẹo gì, mong là hàng thật giá thật, đừng có làm anh thất vọng.
"Bốc món xịn nhất trước đi!"
Chu lão bản chẳng thèm chơi kiểu từ thấp lên cao làm gì cho mệt, cứ hàng ngon nhất mà dứt trước.
Anh xoa xoa tay, thổi phù phù một cái lấy hên, rồi chọc thẳng vào quả cầu xanh dương cấp 3.
Bùm!
Quả cầu nổ tung, một tấm vải được gấp gọn gàng xuất hiện trên tay anh.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận