Cổ áo ngủ của cô ấy hơi mở, có chút thấp, thành thử, Trần Phong như có tật giật mình, không dám nhìn lâu.
Chết cha, tại sao cô ấy còn ở nhà?
"Đêm hôm khuya khoắt, rốt cuộc anh muốn làm cái gì vậy hả! Có để cho người khác ngủ hay không?"
Trần Phong lúng túng khoát tay, "Tôi, tôi đang học đánh đàn ghi-ta."
"Anh học cái quỷ ấy! Tôi nói cho anh biết, chỉ cần nghe anh gảy năm phút là đủ thấy anh chẳng biết cảm nhạc tí nào! Nói trắng ra, chính là ngũ âm đứt đoạn, nhịp điệu lộn xộn, tiết tấu bừa bãi!"
Trải qua một tháng chăm học khổ luyện, Trần Phong rất tự biết mình, hắn cũng hiểu rõ lời của Chung Lôi không sai.
Nhưng mặc dù lời của Chung Lôi đều là sự thật, nhưng đánh người không ai đánh mặt, mắng xối xả như vậy, cô nàng thật quá đáng.
Hắn muốn nói gì đó để cứu vớt chút danh dự.
Nhưng Chung Lôi lại bồi thêm một câu "Coi như tôi xin anh đấy, đừng gảy nữa, vất vả lắm tôi mới có thể nghỉ một ngày để ngủ thỏa thích, anh tha cho tôi đi."
Nghe thấy giọng nói của cô nàng đã có chút uyển chuyển, Trần Phong đang muốn thuận miệng đồng ý, dù gì hắn cũng dự định không tập nữa.
Không nghĩ tới, lại nghe thấy cô nàng tiếp tục nói "Tôi cũng thay đàn ghi-ta của anh cầu xin anh, đừng gảy nó nữa. Mặc dù chỉ là một cây đàn giá rẻ, nhưng bị gảy như vậy, nó cũng quá thảm. Chi bằng, anh cứ xem nó là củi chụm, coi như giải thoát cho nó đi, có được không?"
WTF...
Trần Phong xém nghẹn một hơi: "Cái... gì..."
Lời này cũng quá độc miệng.
Dù biết rõ đối phương rất có thể sẽ trở thành 'Beethoven' đương thời, nhưng Trần Phong cũng rất muốn đánh cô nàng thành cái đầu gấu.
Chung Lôi cũng chẳng cho hắn có cơ hội cáu giận, nhanh chóng xoay người đi lên lầu, "Tóm lại, đừng trách tôi không nói trước, nếu anh lại để tôi nghe được âm thanh đinh tai nhức óc kia, tôi chắc chắn sẽ kiện anh!"
Bịch, cửa bị đóng lại.
Dưới lầu, Trần Phong ngùn ngụt lửa giận.
Nhưng quả thật, hắn chẳng có cách nào phát cáu. Dù sao công việc của hắn cũng là quản lý nhà trọ, có trách nhiệm phải xử lý những chuyện như hàng xóm ồn ào quấy nhiễu trật tự như thế này, huống chi, người phát ra tiếng ồn lại chính là hắn.
Nếu Chung Lôi khiếu nại, ít nhất cũng đi đứt nửa tháng tiền thưởng.
Trần Phong vốn muốn nói gì đó, 30 năm Hà Đông 30 năm Hà Tây, đừng nên xem thường người nghèo, sớm muộn rồi cũng có ngày cô phải cầu xin tôi, hừ.
Nhưng khi nhớ tới suốt một tháng qua mình đã tự học thê thảm ra sao, hắn lại ủ rủ.
Hình như là không cơ hội để rửa nhục luôn ấy.
Thôi vậy, tạm thời cứ như vậy đi.
Một đêm này, Trần Phong ở trên giường trằn trọc trở mình gần hai tiếng, mới mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
"Binh nhì Trần Phong! Bước ra khỏi hàng!"
Trần Phong chợt mở mắt.
Ánh nắng buổi trưa vô cùng chói mắt.
Ngắm nhìn bốn phía, đây là một quảng trường khổng lồ, mênh mông bát ngát.
Xa xa là bầu trời, bên trên có một chiếc phi cơ hình mũi khoan đang lượn lờ.
Gần trước mặt, chính là một khuôn mặt vừa lạ vừa quen.
Chủ nhân của khuôn mặt này đang dùng ánh mắt như muốn ăn thịt người, tức giận nhìn mình.
Địa điểm giống nhau, con người giống, ánh mắt trợn trừng trừng cũng giống nốt.
Giống như đúc với khởi đầu của giấc mộng một tháng trước.
Trong thoáng chốc, Trần Phong lại thất thần.
Mình...mình lại nằm mơ?
Sau một tháng, mình lại tiến vào giấc mộng kia?
Hơn nữa, vẫn là binh nhì dự bị?
Ngay cả câu nói đầu tiên của vị huấn luyện viên Đinh Hổ, cũng là hoàn toàn trùng khớp!
Đây là thể loại tình huống gì chứ!
"Vẫn còn ngẩn người? Chạy mười vòng quanh thao trường cho tôi!"
Tiếng gầm gừ đinh tai nhức óc của Đinh Hổ vang vọng bên tai Trần Phong.
Trần Phong giật mình, ngay cả câu phạt hắn đi chạy 10 vòng cũng hoàn toàn trùng khớp.
Lần trước nằm mơ, Trần Phong không chạy 10 vòng, mà ngây ngốc hỏi tôi là ai, tôi đang ở đâu, đây là đang làm gì, tại sao tôi phải chạy 10 vòng.
Kết quả chính là, 10 vòng biến thành 20 vòng, thiếu chút nữa khiến hắn mệt chết trên thao trường.
Lần này Trần Phong đã thông minh hơn, tay chân lanh lẹ, nhận lệnh theo nghi thức quân đội, sau đó xoay đầu hướng đường chạy vòng quanh thao trường, chạy.
Đồng thời. hắn còn liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ điện tử trên tháp.
Công Nguyên năm 3019 ngày 26 tháng 10, tám giờ sáng.
Quả nhiên là cùng một ngày, hắn lại trở về ngày đầu tiên của mộng cảnh.
Hắn vẫn rất mờ mịt, đây rốt cuộc tình huống gì.
Tại sao vừa vặn tròn một tháng sau lại mơ thấy cùng một giấc mộng?
Tại sao cảnh bắt đầu giấc mộng của cả hai lần đều giống nhau như đúc?
Giấc mộng này rốt cuộc có hàm nghĩa gì?
Sự tồn tại của Chung Lôi đã chứng minh rằng mộng cảnh chính là một thế giới chân thật. Mà kết cục cuối cùng, tất cả mọi người đều phải chết, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Thực sự là mình đang nằm mơ sao?
Hay là linh hồn của mình đã vượt qua ngàn năm, xuyên không tới nơi này?
Nhưng vì sao mình lại có thể trở về?
Tại sao lần thứ hai nằm mơ lại là bắt đầu một lần nữa?
Thời gian lại chảy ngược rồi sao?
Trong đầu vẫn có 10 vạn câu hỏi vì sao, tất cả đều chẳng có đáp án, nhưng cũng không trở ngại ý nghĩ của Trần Phong.
Không nghĩ ra được, thì khỏi nghĩ nữa, nắm lấy trọng điểm trước mắt là được rồi.
Ít nhất điều này cho thấy rõ, mình thật sự có thể làm lại một lần, mà lần này, mình nhất định sẽ không phung phí thời gian!
Tâm tình trở nên tốt đẹp, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Không sai, lần này hắn phải học âm nhạc thật tốt!
Khổ luyện một tháng, hắn vẫn mãi là thứ cặn bã.
Vậy khổ luyện một năm thì sao nhỉ?
Đê bảo hộ thì không cần đi làm, hoàn toàn có thể chuyên tâm làm chuyện của mình!
Hơn nữa, hắn còn có thể tra cứu, đối chiếu với ca khúc gốc.
Giấc mộng này đến kịp thời lắm.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận