Bên cạnh hai người còn có vài tên đàn ông đang đứng, thấy vậy lập tức vây lại.
Thế mà cô gái kia lại không hề sợ hãi.
Cô hơi lui về sau một bước, lắc vai, giật phắt cây đàn ghi-ta trên lưng xuống, hai tay ôm chặt cây đàn trước ngực.
Cô nàng xem cây đàn thành vũ khí, tựa như phát điên mà liều mạng vung vẩy.
Vút vút vút.
Trong lúc nhất thời, không ai dám đến gần.
Chờ đám người kia lùi lại, cô nàng mới ngừng tay.
Hai tay vẫn ôm chặt cây đàn, dùng ánh mắt căm ghét trừng trừng đám người kia.
Trông thấy cô nàng không phát điên nữa, tên thanh niên bị ăn tát lúc trước, một tay bụm mặt, từ từ bước tới.
"Chung tiểu thư, tôi mời em đi ăn tối, là nể mặt em."
"Nhưng nếu em đã không biết điều như vậy, thì đừng có trách vì sao tôi lại thô lỗ với em."
Cô gái bị vây kia chính là Chung Lôi.
Thanh niên nói xong, mấy tên đồng bọn còn lại chậm rãi từ bốn phía, bao vây lấy Chung Lôi.
Chung Lôi nghiến răng ken két.
"Tôi đã nói rồi, tôi không quen anh."
"Tôi cũng không có hứng thú qua lại với loại người như các anh."
"Tránh ra, tôi phải đi."
"Tôi biết rằng bây giờ em phải đến Phong Hoa, nhưng không sao đâu."
"Tôi sẽ gọi cho ông chủ của Phong Hoa, nói rằng hôm nay em có việc gấp, tạm thời không qua đó được, tôi giúp em xin nghỉ."
"Đi thôi, chẳng qua là ăn bữa khuya mà thôi, em phải cho tôi chút mặt mũi chứ?"
"Em xem này, tôi bị em đánh một bạt tai mà còn chẳng thèm so đo cùng em đấy."
Chung Lôi vẫn không khuất phục.
"Cút ngay!"
"Mặt mũi của anh thì liên quan gì đến tôi!"
Thấy cô nàng vẫn khó chơi, tên đàn ông kia liền nháy mắt với đồng bọn, quyết định dùng biện pháp mạnh.
Ngay vào lúc này, bên cạnh lại truyền tới tiếng huyên náo.
"Ôi ôi ôi, xem như được mở mang tầm mắt."
"Chẳng phải lúc này là năm 2019 sao, ha ha, vẫn còn có người học đòi Cao Nha Nội(*) cưỡng đoạt dân nữ giữa đường?"
"Tài cán gớm nhỉ!"
"Có được vài đồng tiền dơ bẩn, mua được cái xe thể thao, liền cho rằng bản thân có thể chọc thủng bầu trời à?"
"Ngươi ăn Mãn Hán toàn tịch lớn lên đấy à?"
Trần Phong xuất hiện, tay cầm điện thoại, bật đèn flash nháy liên tục, hướng ống kính về phía đám người.
Hắn đang quay video.
Hắn vừa quay, vừa to mồm.
"Chao ôi! Mọi người mau đến xem náo nhiệt này!"
"Các em gái chị gái xinh đẹp mau ngó qua mà xem này!"
"Thấy rõ không này, một Phú Nhị Đại bản lĩnh ghê chưa này, lôi kéo ép buộc một thiếu nữ lên xe giữa đường giữa chợ này."
"Sau đó lại có thể dùng tiền đập choáng váng các bạn này, sợ ghê chưa này?"
Vì Trần Phong chủ động ra mặt, hô hoán vang dội như thế, mà khu vực này người qua lại rất đông.
Nên rất nhanh, những kẻ vốn không thích xía vào chuyện của người khác bây giờ lại nổi máu hóng hớt, vây quanh, rối rít xúm lại.
Đám thanh niên bên này có chút không phản ứng kịp.
Bọn họ phách lối đã quen, làm càn làm bậy giữa đường thế nào thì cũng chẳng ai dám hó hé.
Tất cả mọi người đều biết rõ, trên đời này, xen vào chuyện người khác thì sẽ không nhận được kết quả tốt.
Mà cho dù có kẻ xía vào, cũng sẽ bị họ đánh cho tơi bời, rồi dùng tiền bưng bít.
Làm một kẻ giàu có, bọn họ có đủ cách để đối phó với người nghèo.
Nhưng đa phần, hành động của bọn họ đều thực hiện trong bóng tối.
Bởi vì nếu bị người ta quay được, sẽ gây ồn ào dư luận, dù rằng sau đó cũng có thể dùng tiền dẹp yên, nhưng vẫn là một rắc rối không lớn cũng chẳng nhỏ.
"Anh là anh? Anh đang nói hưu nói vượn cái gì đó?"
"Tôi và Chung tiểu thư là bạn bè, bọn tôi mời bạn mình đi ăn bữa cơm thì có làm sao hả?"
"Anh bị thần kinh à mà xen vào việc của người khác."
Tên thanh niên bị ăn tát lúc trước, sau khi suy nghĩ vài giây, lập tức ngụy biện.
Trần Phong cười cười, tiến về trước một bước.
"Bạn bè?"
"Nếu là bạn bè, vậy có nên thông cảm cho nỗi khó xử của nhau không?"
Vừa nói, Trần Phong vừa nhìn về phía Chung Lôi, ánh mắt ám chỉ "người bảo vệ" của cô đã tới rồi.
Chung Lôi ôm đàn ghi-ta đứng tại chỗ, mặt mày nhăn nhó.
Theo bản năng, cô nàng không muốn dựa vào Trần Phong, dù sao đây cũng là một kẻ rất đáng ghét.
Hôm nay mình chật vật như vậy, thế mà lại bị Trần Phong vừa vặn nhìn thấy, điều này càng khiến cô nàng cảm thấy thật mất mặt.
Nếu như lúc này dựa vào hắn, há chẳng phải là mắc nợ hắn.
Nhưng cuối cùng, Chung Lôi vẫn nắm lấy cơ hội, chạy đến đứng bên cạnh Trần Phong.
Tên thanh niên kia ở sau lưng nàng la lớn.
"Chung tiểu thư, em cần phải hiểu rõ."
"Tôi biết em muốn làm ngôi sao, muốn ca hát."
"Dù sao cũng nên nhìn rõ tình cảnh của mình bây giờ, em phải biết rằng bây giờ mà muốn nổi danh thì có bao nhiêu khó khăn."
"Tôi nói rồi, tôi có thể giúp em. Chuyện này đối với tôi dễ như trở bàn tay."
"Em có thể đi hỏi thăm một chút, xem Chu A là ai."
"Người muốn nịnh bợ tôi xếp hàng dài đấy, nhưng tôi chỉ cho cơ hội này cho em, em nên quý trọng mới phải."
"Hôm nay, nếu em đi khỏi nơi này, thì tất cả quán bar trên đường Thược Lâm này, em cũng đừng mơ bước chân vào nữa."
Hóa ra tên thanh niên này tên là Chu A.
Lời nói của Chu A rất rõ ràng, chính là đang uy hiếp Chung Lôi.
Trần Phong mơ hồ nhớ đến một chuyện, trước khi thành danh, quả thực Chung Lôi đã nếm rất nhiều trái đắng.
Cho đến nhiều năm sau, khi nghệ danh của cô nàng nổi danh khắp nơi, mới bị người ta đào ra chân tướng.
Rằng năm xưa, cô nàng đã đắc tội một vị Phú Nhị Đại họ Chu, bị chèn ép rất thảm.
Trần Phong không nghĩ tới chính mình lại bắt gặp hiện trường, lại còn nhúng tay vào.
Hắn có một loại cảm giác kỳ diệu như kiểu một kẻ tầm thường sơ ý xông vào đại cảnh lịch sử vậy.
Chung Lôi nghe vậy, lại nhún vai một cái, không quan tâm lắm.
"A, không thành vấn đề."
"Anh thích thế nào thì cứ thế đó."
Nếu như cô nàng sợ hãi lời đe dọa của kẻ khác, thì đã không phải là Chung Lôi nữa rồi.
"Được, chính em nói đấy."
Chu A đứng tại chỗ, móc điện thoại di động ra, gọi cho cổ đông của quán rượu Phong Hoa - cũng chính là nơi cô nàng làm việc.
Chung Lôi chẳng thèm đếm xỉa đến Chu A, ôm đàn ghi-ta, xoay người rời đi.
Trần Phong nghĩ nghĩ, cũng đuổi theo sau.
Chưa đầy hai phút, điện thoại di động của Chung Lôi reo.
Kết nối xong, chỉ ậm ờ đôi câu, cô nàng liền cúp điện thoại, lại xoay người đi về hướng chung cư.
Cô nàng phải về nhà rồi.
Chu A nói được là làm được, chỉ e rằng bắt đầu từ hôm nay, Chung Lôi thật sự không có cách nào tiếp tục ca hát ở các quán rượu trên đường Thược Lâm nữa.
Hai người đi chung đường, hướng về chung cư.
Cô nàng không chủ động mở miệng nói chuyện, Trần Phong cũng chẳng có gì để nói với cô nàng, liền đi cách nàng hai bước chân, đỡ phải lúng túng.
Một đường yên lặng.
Bóng lưng ôm đàn của Chung Lôi có vẻ hiu quạnh.
Về đến chung cư, rốt cuộc cô nàng cũng dùng âm lượng thấp như muỗi kêu, nói một tiếng.
"Cám ơn."
"Không có gì."
Sau đó lại im lặng, hai người vào thang máy, ra thang máy, vào nhà.
Trước khi lên lầu, Chung Lôi hơi dừng bước.
"Liên lụy anh cũng đắc tội với họ Chu rồi, chỉ sợ sau này hắn sẽ tìm anh gây phiền phức."
Trần Phong khoát tay, tỏ vẻ bất cần.
"Tôi vốn đã trắng tay, nợ nhiều không lo, hắn có thể tìm tôi gây phiền toái gì chứ?"
"Ừm."
Thấy hắn thoải mái như vậy, Chung Lôi cũng miễn cưỡng cười cười.
"Tâm lý anh thật vững."
"Tiếp theo cô định làm như thế nào? Tiếp tục ca hát sao?"
Trần Phong hỏi giật ngược Chung Lôi.
Cô nàng lắc đầu một cái, rồi lại gật đầu một cái.
"Tôi cũng không biết nữa."
"Lúc trước, tôi đã từ chối không ít người, nhưng không có ai khó dây dưa như Chu A."
"Tôi cũng có đôi chút chán ghét."
"Cuộc sống như thế này đúng là chẳng có ý nghĩa gì, không thấy được hy vọng."
Vừa nói, cô nàng vừa nhìn về phía cây đàn ghi-ta của mình.
"Vì chu cấp cho tôi học âm nhạc, gia đình tôi đã tốn rất nhiều tiền."
"Nếu quả thực không sống nổi ở đây nữa, tôi sẽ rời khỏi Hán Châu."
Giọng điệu của cô nàng vừa cô đơn vừa chán nản.
Trần Phong thật sự rất muốn nói cho cô nàng biết, ngàn vạn lần chớ bỏ cuộc, tương lai cô sẽ trở thành một "thiên hậu" lừng lẫy đấy.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn không thốt ra.
Hắn sợ nói ra rồi cái miệng quạ đen của mình lại làm hỏng chuyện.
"Ừm, tự cô quyết định đi."
"Nghỉ ngơi sớm một chút."
Chung Lôi nằm ở trên giường, lót gối, tâm tư lúc này mới nhàn rỗi để suy tư, nhớ lại chuyện lúc trước.
Sau khi tỉnh táo lại, nàng mới cảm giác có chút sợ hãi.
Chung Lôi hiểu rõ tính tình của mình, mặc dù không phải dạng vừa, nhưng dù sao cô cũng chỉ là con gái.
Lúc đó đã ra tay đánh Chu A một bạt tai, nếu như không có Trần Phong giơ điện thoại di động xuất hiện, khiến đám người Chu A kiêng dè ném chuột sợ vỡ bình, thì cô nàng biết rằng, e rằng hôm nay khó mà yên ổn rời đi.
Cho dù không bị ép lên xe, thì ít nhất cũng bị đánh một trận.
Đối với loại người càn rỡ như Chu A mà nói, trên đời này không tồn tại nguyên tắc quân tử không đánh đàn bà.
(Chú thích của dịch giả:() Cao Nha Nội: Con trai của Thái Kinh, một gian thần thời Tống. Trong văn hóa dân gian, từ này dùng để chỉ đám công tử bột, cậy quyền thế ức hiếp dân lành.)*
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận