Trong không gian nhỏ hẹp, tối tăm của căn hầm ngầm, Trần Phong lẳng lặng nằm trên chiếc ghế sofa đã ngả màu, ẩm mốc.
Hai mắt hắn nhắm chặt, miệng lẩm bẩm như đang niệm kinh.
Trong đầu hắn, hai bản nhạc hoàn chỉnh của "Vô Vị" và "Đêm Đã Khuya" đang chạy đi chạy lại.
Một lúc lâu sau, hắn chậm rãi mở mắt.
Xác nhận từng giai điệu đã khắc sâu trong tâm trí, không thể sai lệch, hắn mới thở phào một hơi.
Trần Phong lại ngẩng đầu nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường.
Thời khắc ấy sắp đến rồi.
Công Nguyên năm 3020, ngày 27 tháng 10, 9 giờ 43 phút sáng.
Nếu nhớ không lầm, chỉ còn vài phút nữa là thứ quỷ dị kia sẽ xuất hiện trên bầu trời.
Lần này, hắn quyết định trốn dưới hầm ngầm, không nhìn thứ ánh sáng chói mắt kia nữa, thử xem có thể sống tiếp hay không.
Một năm nay, ngoài việc khổ luyện âm nhạc, hắn dường như chẳng màng thế sự.
Thực ra, hơn nửa năm trước, hắn từng định tung tin tức về Ngày Tận Thế lên The Social Network.
Nhưng thông tin hắn vừa phát tán lập tức bị chặn lại.
Đồng thời, hắn nhận được cảnh báo từ Chính phủ Trái Đất.
Họ bảo hắn đừng có tung tin vịt, nếu không phải tự gánh lấy hậu quả.
Sau đó, Trần Phong không bao giờ xen vào chuyện của người khác nữa.
Hắn chỉ là một con người nhỏ bé, đến lo cho bản thân còn chưa xong, làm sao lo nổi chuyện tận thế?
Hắn chỉ lo cho chính mình.
Hắn dùng số tiền tích góp, đến văn phòng phúc lợi đổi lấy một chỗ trong hầm trú ẩn dưới lòng đất, rồi chuẩn bị một lượng lớn thức ăn, nước uống.
Hắn muốn thử xem, nếu không chết thì chuyện gì sẽ xảy ra, liệu có thể ở lại giấc mộng này sống thêm vài ngày không.
Nếu thời gian còn kịp, hắn sẽ học thêm hai bài hát nữa.
Lạch cạch.
Trần Phong bật TV.
Lúc mộng cảnh lần trước kết thúc, hắn đang đánh quần vợt với một tên bảo hộ khác trong sân, rồi thăng thiên tại chỗ.
Lần này, hắn muốn xem TV có phát tin gì không.
Vụt một tiếng, màn hình TV bật sáng, kênh mặc định là tiếng Trung.
Lúc này, TV đang phát một chương trình tọa đàm.
Một chuyên gia quân sự đang tranh luận với rất nhiều phóng viên cùng dân chúng về quan điểm của lãnh tụ, giải thích tại sao bây giờ vẫn phải duy trì hệ thống quân đội khổng lồ nhưng có vẻ dư thừa.
"Đúng, bây giờ đã là thời kỳ hòa bình vĩnh cửu. Nhưng 6.000 năm lịch sử nhân loại đã dạy chúng ta rằng, chiến tranh chính là công tắc của văn minh tiến bộ. Vì duy trì trật tự xã hội ổn định, quân đội chúng ta phải duy trì thực lực. Điều này vừa có thể thúc đẩy kỹ thuật, vừa có thể phòng ngừa những rắc rối bất ngờ."
Vị chuyên gia quân sự chậm rãi, thẳng thắn nói.
Một vị học giả đức cao vọng trọng bất mãn cười lạnh:
"Điều này quá hoang đường. Chúng ta không làm quân sự, vẫn sẽ thúc đẩy được khoa học. Phòng ngừa rắc rối bất ngờ? Có thể bất ngờ cái gì? Tôi chỉ biết rằng, các ông đang lãng phí tiền thuế, lãng phí kỹ thuật tiến bộ, lãng phí năng lực sản xuất!"
Vị học giả vừa dứt lời, trong TV đột nhiên lóe sáng, tín hiệu bị cắt đứt trong giây lát, chương trình bị thay thế.
Trần Phong nghiêng đầu nhìn đồng hồ, thời gian ước chừng còn khoảng bốn phút.
Vài giây sau, tín hiệu truyền hình khôi phục.
Nhìn thấy hình ảnh vừa hiển thị, đồng tử Trần Phong đột nhiên co rút kịch liệt.
Trên TV là một hình ảnh không tiếng động.
Ống kính quay từ bên ngoài không gian.
Trên nền vũ trụ đen kịt mênh mông, tô điểm những chòm sao lóng lánh.
Ở phía xa xa ống kính, lít nha lít nhít những vật thể hình mũi khoan, cảnh tượng vừa đồ sộ lại vừa quỷ dị.
Từng ngây người hai tháng trong quân đội, Trần Phong biết rõ những vật thể hình mũi khoan này.
Chính là thứ mà Chính phủ Trái Đất luôn lấy làm kiêu ngạo, sự kết tinh đại diện cho trình độ khoa học kỹ thuật cao nhất của nhân loại hiện tại, được xưng tụng có thể mở ra thời đại tiếp theo: Hạm đội Tinh Không!
Tổ chức hơn một ngàn chiến hạm cực lớn, hơn 1 vạn tàu hộ tống, lại thêm 10 vạn chiến hạm cỡ nhỏ.
Mà nhóm hạm đội bên cạnh, còn có mấy trạm không gian lớn nằm chính giữa, đang hối hả sản xuất những chiến hạm thực dân. Nghe nói những chiến hạm thực dân này có sức chứa lên đến 20 vạn người.
Hiện tại đã xây xong gần trăm chiếc chiến hạm thực dân, chỉ chờ kỹ thuật đông lạnh sinh mệnh được kiểm chứng độ tin cậy, đạt được bước đột phá, thì 20 triệu dân sẽ vào sống tại chiến hạm thực dân, chính thức bước những bước tiến xa nhất, hướng ra ngoài vũ trụ.
Những hạm đội khổng lồ xếp chồng lên nhau, trông vô cùng đồ sộ.
Đột nhiên, giữa bối cảnh vũ trụ, một luồng sáng bất ngờ xuất hiện từ bên trong hạm đội.
Ngay sau đó, ánh sáng trong không gian nối tiếp nhau lóe lên, lóe lên, cơ hồ chiếu sáng toàn bộ vũ trụ vốn dĩ đen kịt.
Tất cả nổ tung.
Trong thời gian cực ngắn, hơn 10 vạn chiến hạm đồng thời nổ tung.
Chỉ trong chớp mắt, hơn 10 vạn chiến hạm Tinh Không hết thảy hóa thành ánh sáng chói lọi như pháo hoa, triệt để tan biến trong không gian.
Hình ảnh rực rỡ trên TV khiến người ta tuyệt vọng.
Trong hạm đội, chỉ trong nháy mắt, hơn 10 triệu người mất đi tính mạng.
Sức mạnh quân sự khiến nhân loại tự hào nhất trong lịch sử, trong nháy mắt đã tan thành mây khói.
Trên TV xuất hiện lời bộc bạch.
"Đây là hình ảnh của năm phút trước. Hạm đội Tinh Không của chúng ta, toàn quân bị diệt."
Lời bộc bạch mang thanh âm rất bình tĩnh, nhưng lộ ra nét bi thương tuyệt vọng.
Trần Phong biết rõ chủ nhân của thanh âm này là ai.
Lúc còn trong quân đội, hắn vẫn thường xuyên nghe chủ nhân của thanh âm này nói chuyện trên TV.
Đây là người lãnh đạo đương nhiệm của Chính phủ Trái Đất.
Trên TV vừa dứt lời, một đám bóng đen hình đĩa khổng lồ, với tốc độ cực nhanh lao từ xa tới gần, xuất hiện trên màn ảnh.
Tốc độ bay của bóng đen nhanh đến mức khó tưởng tượng, nhưng phía sau đường bay của nó không xuất hiện khói hay lực đẩy, điều này chứng minh phương thức hoạt động của nó hoàn toàn khác hẳn với kỹ thuật khoa học mà nhân loại đang nắm giữ.
Đây cũng chính là vật thể lơ lửng trên không trung mà lần trước Trần Phong đã nhìn thấy.
Sau khi vượt qua những mảnh vụn do xác của hạm đội Tinh Không tạo thành, bóng đen chợt dừng lại, lơ lửng giữa không trung.
Một thứ khổng lồ đang dùng tốc độ cực đại lại đột ngột đứng yên ngay tắp lự, hoàn toàn vi phạm định luật quán tính.
Điều này khiến Trần Phong nhìn mà cực kỳ khó chịu, giống như âm thanh khi con mèo dùng móng vuốt cào cào trên mặt kính, vang vọng bên tai, khiến cho hắn hoa mắt, chóng mặt, muốn ói.
Ngay sau đó, màn hình TV biến mất, chỉ còn lại một màu đen kịt, nhưng thanh âm bộc bạch lúc trước lại không dừng lại.
Chủ nhân của thanh âm kia tiếp tục dùng giọng điệu khó diễn tả thành lời cất tiếng:
"Thật xin lỗi. Chúng ta đã chiến bại."
"Dù rằng vì ngày hôm nay mà đã chuẩn bị năm trăm năm, nhưng vẫn chiến bại."
"Thậm chí, ngay cả một chút xíu phản kháng đều không làm được."
"Thật xin lỗi..."
Thanh âm dần dần tiêu tán.
Trên ti vi chợt hiện ra bốn chữ: "Tín hiệu gián đoạn".
Hóa ra, ngay từ đầu, những người này đều đã biết sẽ có ngày này.
Hạm đội Tinh Không, hệ thống quân đội cùng với những thể chế xác lập, đều là vì hôm nay mà chuẩn bị.
Chẳng qua là thực lực hai phe địch ta chênh lệch quá lớn, quả nhiên, tường thành có xây vững chắc đến đâu cũng bị nước lũ nhấn chìm.
Trần Phong cảm khái trong lòng.
Đột nhiên hắn hơi ngứa mũi, theo bản năng xoa xoa.
Thả tay xuống nhìn một cái, trên mu bàn tay tất cả đều là máu tươi đỏ thẫm, cũng không biết chảy ra từ lúc nào.
A, vật thể quỷ dị kia hẳn là đã tiến vào tầng khí quyển rồi sao?
Cũng giống như lần trước.
TV không có dấu hiệu nào bỗng ầm ầm nổ tung.
Ánh đèn vụt tắt.
Tầm mắt của Trần Phong lại biến thành trắng lóa như tuyết, cơn đau vừa quen thuộc lại xa lạ ập tới.
Đã qua một lần kinh nghiệm, mặc dù sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn không cách nào chống cự được cơn đau phát ra từ linh hồn như thế này.
Hắn từ từ ngã xuống mặt đất.
Trước khi chết, hắn chỉ mơ hồ thầm mắng một câu:
"Kết quả chẳng khác mấy, có chỗ núp cũng vô dụng."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận