Lý Nghê Thường chẳng mảy may để tâm đến lời lão, chỉ cúi đầu nhìn con Tiểu Kim Xà dưới đất, chăm chú quan sát động tĩnh của nó.
Con vật nhỏ nhanh chóng bị thu hút bởi mùi hương ấm áp từ máu thuốc chảy ra từ cơ thể thiếu nữ, trườn nhanh đến bên cốc máu tươi.
Ban đầu nó chỉ khẽ ngửi quanh, sau khi trườn vòng quanh chiếc cốc vài bận, dưới cái nhìn nín thở đầy căng thẳng của lão già, nó bắt đầu ghé đầu hút máu.
Nó dùng bữa vô cùng ngon lành.
Chẳng mấy chốc, huyết dịch trong cốc đã cạn sạch.
Hút xong, dường như vẫn chưa thỏa mãn, nó lại trườn quanh cốc thêm vài vòng mới chịu dừng lại.
Lúc này, chiếc mào trên đầu con rắn khẽ phồng lên, sắc đỏ càng thêm phần rực rỡ, diễm lệ tựa như một viên chu sa nguyên chất.
Khóe môi Lý Nghê Thường khẽ nhướng lên, ánh mắt đong đầy vẻ trìu mến, dịu dàng.
Nàng thử đưa bàn tay mảnh khảnh về phía nó.
Quả nhiên, con Tiểu Kim Xà trườn nhanh về hướng nàng, bò lên mu bàn tay rồi chui tọt vào trong ống tay áo rộng, cuộn tròn vài vòng quanh cổ tay trắng muốt của nàng, đầu đuôi nối liền, hiền lành ôm lấy khuỷu tay thiếu nữ.
Nếu không nhìn thật kỹ, trông nó chẳng khác nào một chiếc vòng tay bằng vàng ròng thắt quanh cánh tay tuyết trắng, vô cùng tự nhiên và mỹ lệ.
“Chu Dực đã nhận chủ mới. Từ nay về sau, vị chủ nhân duy nhất của nó chính là công chúa.”
Kết cục này vốn dĩ là điều lão già hằng mong mỏi.
Song lúc này, lão chỉ lẩm bẩm như thế, nhìn thiếu nữ với thần sắc vừa vui mừng, lại vừa thấp thoáng nét tiếc nuối khôn nguôi.
“Nếu đã vậy, lão nô xin truyền thụ bí thuật điều khiển cho công chúa, xin người ghi nhớ thật kỹ.”
Cuối cùng, lão cất lời.
Gió đêm lướt qua bức tường bao của vườn thuốc hoang vu, luồn qua khe cửa, đột ngột thổi tắt ngọn nến tàn trên bàn thấp.
Trong bóng tối đặc quánh, Lý Nghê Thường ngồi im lặng một lát, sau đó nàng đứng dậy, hướng về phía cái bóng khô quắt mờ ảo đối diện hành một lễ bái biệt cung kính.
Xong xuôi, nàng cầm lấy hộp thuốc, nhẹ nhàng cất bước ra ngoài.
Ngay khoảnh khắc nàng vừa đặt chân vào vườn thuốc, phía sau bỗng vang lên một tiếng thở dài trầm u uẩn.
“Người đời dẫu sao cũng chỉ như cỏ dại trên thảo nguyên, chết nhiều hay chết ít có gì đáng để bận tâm. Lão nô vốn đã sớm biết công chúa chắc chắn sẽ tiếp nhận Chu Dực. Ban đầu, lão nô muốn tận lực tìm ra phương pháp giải độc triệt để trước khi người trở về để trừ tuyệt hậu họa, nhưng thật chẳng ngờ, công chúa lại không cho phép lão nô gt người thử độc nữa…”
“Những năm qua, cảm ơn công chúa đã tận tâm chăm sóc thân xác tàn phế này của lão nô. Lòng trời khôn lường, mệnh người mong manh. Thời buổi loạn lạc này, đạo lý sớm đã tiêu tán. Kẻ đứng trên cao thảy đều là lũ ăn tươi nuốt sống, làm điều thiện ngược lại chỉ biến bản thân thành cá thịt trên thớt. Lão nô chỉ nguyện cầu thiện niệm ngày hôm nay của công chúa, mai này sẽ gặt hái được quả ngọt.”
“Trong hộp thuốc vẫn còn lưu lại một phương thuốc khác, sau này nếu chẳng may gặp phải tai ương, biết đâu có thể giúp ích được phần nào.”
Một cụm cỏ yếu ớt, rối rắm đột nhiên vươn mình từ lối mòn hoang phế đã lâu không có dấu chân người, đung đưa theo làn gió chướng, nhẹ nhàng quệt vào vạt váy thướt tha của nàng.
Thanh âm phía sau dứt hẳn, khu vườn hoang dã lại trở về vẻ tĩnh mịch nguyên sơ.
Lý Nghê Thường lặng lẽ đứng một mình hồi lâu giữa màn đêm.
Loại cỏ này danh gọi Mị Vô, hái lá tươi phơi khô khắc biến thành hương thảo, có thể dùng làm túi thơm, lưu lại dư hương trên dải áo dài.
Song chẳng rõ tự bao giờ, Mị Vô lại mang ý niệm u buồn, trở thành vật gửi gắm nỗi lòng sầu muộn của nữ nhi.
Có lẽ là hạt giống do loài chim hoang mang đến từ mùa đông năm ngoái, khi tuyết tan vào ngày xuân, Lý Nghê Thường trông thấy đám Mị Vô này mọc lên liền tự tay nhổ sạch thứ hương thảo vô dụng ấy.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận